Phù Lê Chiểu Trạch quả nhiên kì dị hơn nhiều những nơi khác. Không biết là vì nguyên do gì, khi vừa bước vào trong Chiểu Trạch, đám người Hàn Lập không những thần niệm không có cách nào phát ra xa khoảng trăm trượng, mà ảo giác trong đám sương mù chồng chất, làm cho người ta khó có thể phòng bị.
Điều làm cho người ta đau đầu nhất chính là lớp bùn ướt sũng phía dưới, sinh ra một loại quái trùng được gọi là "Khuê Trùng".
Những còn trùng này đều có một cơ thể có đốt như con rết, bên ngoài thân lại có vô số những cái mồm, có thể phun ra một loại khói độc, lại có linh quang hộ thể là hủ thực pháp bảo và thôn phệ tu sĩ.
Nếu như chỉ là một hai con thì đương nhiên sẽ không bị đám đại hán bích nhãn và tu sĩ để tâm, nhưng loại quái trùng này là loại trùng sống tập trung thành đàn, từ trong bùn bổ nhào ra cùng lúc hàng chục con, có dài có ngắn, lại còn có năng lực bay từ dưới lên không trung.
Đương nhiên sau mỗi lần kinh động đến đám trùng này đều làm cho đám người tay chân cuống cuồng.
Nếu không phải là thân mang nhiệm vụ tuần tra thì họ đã trực tiếp bay qua Chiểu Trạch rồi, những con "Khuê Trùng" này cũng không có cách nào theo được.
Nhưng đội tuần tra đến là để tìm tung tích của dị tộc, nên không thể bay cao như vậy, chỉ có thể bay thấp gần mặt đất.
Cứ như vậy, việc khuê trùng tập kích đương nhiên là thường xảy ra, làm cho người ta khó có thể phòng bị.
Thậm chí có một lần, họ kinh động một đám trùng cực lớn, thoắt một cái từ dưới Chiểu Trạch ùn ùn xuất hiện ba, bốn trăm con khuê trùng.
Nếu không phải là Hàn Lập chợt phát ra thần quang Nguyên Từ làm cho loại quái trùng này bị khống chế trên không, rồi dùng linh hoả của đại pháp thần uy thiêu chết hết chúng, thì đám người này quả thật đã bị thiệt hại nặng.
Nhưng cũng vì lần ra tay này của Hàn Lập mà làm cho đám thủ hạ vốn có chút hoài nghi với thần thông của Hàn Lập nhìn về ánh mắt hắn và hình như có thêm vài phần tin phục.
Đương nhiên Phù Lê Chiểu Trạch ngoài khuê trùng ra còn tồn tại rất nhiều nguy hiểm khác.
Có một lại cổ thú được gọi là ngân đầu thú, rất thích ẩn nấp trong rừng sâu của Chiểu Trạch, khinh thường tất cả sự chém giết, có thể tự mình tách rời cơ thể, làm Hàn Lập cũng cảm thấy khó đối phó.
May mà hành động của con thú này có chút chậm chạm, hơn nữa có tính địa vực cực cao, chỉ cần chạy ra khỏi phậm vi địa bàn của mình thì sẽ không truy kích nữa.
Cho nên tính nguy hiểm của nó cũng không đáng sợ bằng khuê trùng.
Nhưng cứ như vậy, chỉ tiến vào không lâu, đã làm cho đám người Hàn Lập hiểu rõ được tại sao nơi này bị gọi là khu vực tuần tra cấp một.
Đám người dường như lúc nào cũng duy trì cảnh giác cao độ, nếu không cẩn thận sẽ chịu thiệt lớn.
Cứ như vậy, thoắt cái đám người Hàn Lập đã xâm nhập vào Chiểu Trạch hơn hai mươi ngày, trên đường đám người rất cẩn thận, nhưng cuối cùng cũng không phát hiện ra tung tích của dị tộc.