Nguyên Anh Điếu Mi hán tử vừa thấy khe nứt màu đen xuất hiện, liền hướng về phía Hắc Linh rung lên năm sáu tiếng.
Mỗi lần chuông rung lên, sắc mặt của hắn lại trắng bệch ra thêm một chút, còn cái khe nứt đen thì lại mở rộng ra thêm.
Sau khi lắc thêm vài tiếng, khe nứt đen đã mở rọng ra thành một lỗ hổng hình nửa vòng tròn, bên trong hắc khí tràn ngập, âm phong trận trận, căn bản không thể nhìn rõ cái gì.
"Hắc hắc!"
Một tiếng cười cực kì quái dị đột nhiên truyền ra.
Hàn Lập đồng tử co lại, trên người tỏa ra ánh kim quang rực rỡ, đồng thời nguyên từ thần quang cũng tăng vọt nhanh chóng, bảo vệ bản thân rất cẩn thận.
Đối mặt với bảo vật cấp linh bảo, hắn cũng không dám tùy tiện.
Chính vào lúc này, một màn quỷ dị đã xuất hiện.
Đột nhiên xung quanh Hàn Lập xuất hiện hàng đám hắc tơ, chuyển động vây quanh cơ thể hắn, nhưng ngược lại không hề có ý định tấn công.
Hàn Lập ngẩn ra, còn chưa biết đây là pháp thuật gì, đột nhiên hắc tơ biến ảo ngưng tụ, biến thành một quang trận. Vừa khít nhốt Hàn Lập ở trong đó.
"Không mị!" Hàn Lập cả kinh, trên người ánh sáng xám chợt lóe, hướng vào trận pháp này điên cuồng quét tới.
Nhưng hiển nhiên là đã muộn.
Pháp trận màu đen chợt lóe, Hàn Lập sau một trận trời xoay đất chuyển, người đến đồng cự đỉnh và kim liên đều biến mất tại chỗ.
Sau một khắc, người hắn lảo đảo, rồi đột nhiên xuất hiện trong một không gian mênh mông kì lạ, bốn bóng trụ đen sừng sững, tiếng quỷ khóc nổi lên.
Không ngờ hắn lại bị hút vào trong khe nứt màu đen đó.
Hàn Lập trông thấy điều này, trước thì kinh ngạc, nhưng sau lập tức khóe miệng nhếch lên, không những không sợ mà lại mỉm cười.
Trong lúc đó bên ngoài Điếu Mi Hán Tử Nguyên Anh vội vàng rung chuông lần nữa.
Cùng lúc với tiếng chuông vang lên, lối vào do khe nứt mở rộng mà thành từ từ hẹp lại, cuối cùng lóe sáng biến thành một sợi dây đen dài hơn mười trượng, tôi nổi bất động trên không trung.
Lập tức nguyên anh chợt lóe, trở về thân thể.
Bản thể của Điếu Mi Hán Tử, mở hai mắt, trên mặt nở một nụ cười nham hiểm.
Khe nứt màu đen đó chính là một không gian do Thiên Hồn Linh mở ra, tuy tên gọi là "thiên hồn" nhưng bên trong có đủ loại âm hồn, không mười vạn thì cũng tám nghìn, hơn nữa tất cả âm hồn đều là những tinh hồn của những yêu thú khi còn sống vô cùng độc ác, sau đó lại được tế luyện qua bằng bí pháp đặc biệt, độ hung ác không hề thua kém khi chúng còn sống bao nhiêu.
Con quỷ thủ lĩnh trong Thiên Hồn Linh, khi còn sống thậm chí là thiên địa linh thú trung kì hóa thần, cơ duyên trùng hợp mới bị sư phụ của hắn tế luyện thành chủ quỷ trong bảo vật này.
Con chủ quỷ dưới sự phối hợp của những âm hồn khác, càng thần thông gấp bội, hơn nữa trong không gian này có một số hạn chế đặc thù, những tu sĩ bị hút vào bên trong, chỉ cần không phải là âm hồn thì pháp lực bị hạn chế đáng kể.