Nguyên anh trên người Hoàng Lương Linh Quân phóng hoàng quang ra, tiểu kiếm trong tay bống nhiên tự hành bay ra ngoài.
Lục quang chợt lóe, tiểu kiếm hóa thành một con linh thú mình ngựa đầu ưng, trên thân có một đôi cánh màu xanh, hé miệng lớn hung hăng đánh về phía cự nhân.
Mà hắn vẫn quay cuồng trên không trung, đại ấn cũng không ngừng lại.
Đại ấn sau một kích, đột nhiên run lên không hạ xuống, ngược lại quay tròn không ngừng, hóa thành một đạo hư ảnh.
Nhất thời, trên không trung gần đó xuất hiện vô số đạo hà quang có màu sắc khác nhau, tập trung về hướng đại ấn, tốc độ bành trướng và thế tích kinh ngườ, trừ cái này ra, thì đại ấn đã biến lớn gấp mấy lần ra, che nửa bầu trời, thanh thế kinh người dị thường.
Hoàn Thiên Ký độn quang xuống, thân hình ngừng lại cách tên cự nhân mười trượng, hai tay vừa tiếp nhấc, hai luồng điện quang màu xanh đồng thời hiện ra, những tiếng sấm nổ ầm ầm truyền đến.
Mấy đạo cự nhận màu xám xuất hiện!
Mặc dù nhìn như cùng một thần thông, nhưng trường đao trước kia so ra, uy lực không thể nào bằng.
Đồng tử nửa yêu hóa của Hoàn Thiên Ký lạnh lùng nhìn chằm chằm cự hân, đột nhiên giơ tay lên, đứng lơ lửng giữa không trung ngoắc một cái.
Nhất thời, hai cánh đập xuống, hóa thành một vệt sáng vụt xuống, cuối cùng không còn thấy bóng dáng đâu.
Tiếp theo, cự nhận bỗng nhiên sáng mờ lên, hai tay hắn nhắm ngay phần eo của cự nhân kia, chậm rãi chém xuống.
Một tia sáng chợt lóe lên.
Cự nhân mặc dù linh trí không cao, nhưng dưới công kích khủng bổ của hai người này, cũng cảm nhận được nguy hiểm.
Nó ngửa mặt lên trời rống một tiếng, con mắt đột nhiên lóe bạch quang, một viên cầu màu trắng tinh phun ra, hóa thành một đoàn bạc quang, vừa lúc linh thú kia đánh tới.
Tiếp theo, huyết quang vừa hiện, một đạo tinh quang phảng nhất từ trong đồng tử bắn nhanh ra, vừa lúc một trảm kia chém tới, cả hai chạm vào nhau.
Một màn quỷ dị xuất hiện!
Hai bên tiếp xúc với nhau, quang mang kỳ lạ đang vào nhau, nhưng cả quá trình lại không hề có một tiếng động, nhưng nhất thời giằng co không dứt.
Đối mặt với đại ấn màu trắng trên đỉnh đầu, thân hình cự nhân quay tròn, thạch bổng huyễn hóa thành một ngọn núi nhỏ, kèm theo vô số ác phong, đánh ụp lên đầu Hoàng Lương Linh Quân.
Tiếp theo, hai tay nó nắm chặt thành quyền, làm nổi lên cả mạch máu to khổng lồ, nhắm ngay đại ấn trên không trung hung hăng đánh một cái.
Nó dựa vào một thân thần lực, tay không bảo hộ đánh vào đại ấn trên đỉnh đầu.
Một tiếng nổ long trời lở đất truyền đến, đại ấn run lên, thả ra rất nhiều quang mang, làm cho Hàn Lập đang tập trung nhìn, cũng không dám mở mắt ra, nhắm chặt hai mắt.