Khi cự cao hạ trước hắn, phát hiện hai bên thủy đàm xuất hiện hai cự vật, lại chính là hai bàn tay khổng lồ, mười cây trụ kia lại chỉ là mười ngón tay thô to thôi, mà bây giờ, một bàn tay, đang từ trong mặt đất vương lên.
Cái quang đàm gần ba bốn mươi trượng không biết đã biến mất khi nào, trở nên thâm thúy dị thường.
Mà giữa trung tâm, xuất hiện một quang mang kỳ lạ, để lộ ra một con ngươi khổng lồ gần hai trượng, con ngươi này chậm rãi chuyển động, tán ra lãnh quang.
Nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập giật mình một cái, bỗng nhiên nhớ ra một chủng tộc đỉnh đỉnh đại danh trong Linh giới.
Sắc mặt hắn trở nên trắng bệch.
Hắn không dám nghĩ thêm, tốc độ độn nhanh lên vài lần, nhắm thẳng lên trời cao.
Chỉ là đang dùng Thái Nhất Hóa Thanh Phù, thật sự không thể phi độn quá nhanh.
Cung Trang thiếu phụ cùng với ba gã gầy, mặc dù chưa phát hiện ra, nhưng cũng cảm thấy có một cảm giác nguy hiểm không hiểu.
Trong miệng thiếu phụ hừ lạnh, há mồm phun ra một cái cẩm mặt xích hồng, rồi giơ tay lên, một con giao long thanh quang bắn ra, rồi bay múa quanh nó, chính là thanh sắc phi đạo thần diệu dị thường.
Cầm mạt thì quay tròn trên đỉnh đầu, lập tức hóa thành một quang trảo, phủ lấy người thiếu phụ.
Ba gã kia đồng thời bấm niệm pháp quyết, trên người tán ra quang mang ngân sắc, ba đoàn quang hợp thể thành một, hóa thành một đoàn đại ngân quang, đồng thời bao phủ ba người trong đó.
Sau khi đã đã phòng thủ xong, cũng không chờ bốn gã yêu tu cao giai kia, cũng không chuẩn bị thi triển thần thông gì.
Lấy thủy đàm làm trung tâm, mặt đất gần ngàn trượng phát ra một tiếng nổ, rồi đồng thời nứt đất ra.
Con ngươi dưới thủy đàm chợt chớp mắt một cái, mặ trời lo lửng trên đỉnh thủy đàm chiếu rọi xuống, chợt lóe lên con ngươi.
Tiếp theo, một thứ gì đó to bằng một quả núi nhỏ, từ từ ngồi dậy khỏi mặt đất.
Hàn Lập từ trên cao có thể nhìn rõ ràng.
Thân hình cự vật kia to gần trăm trượng, hơn phân nửa thân thể đầy bùn đất màu vàng, hai cánh tay giơ lên không trung, chính là cự nhân sinh linh có hình thể to đến mức khó tin.
Nếu Hàn Lập không phải ở Nhân giới từng thấy La Hầu và Du Thiên Côn có yêu linh cấp độ Nghịch Thiên, thì sợ rằng khó mà tin được, trên đời này lại tồn tại một vật lớn như vậy.
Bên hông cự nhân không biết được bao phủ bởi một thứ da thú nào, cái đầu phảng phất như một ngọn núi, trên cái trán lại lõm vào một chổ, lại chỉ có một con mắt thật lớn.
Cái chổ lõm ấy chính là con mắt còn lại của cự nhân, chính là cái thủy đàm khi nãy.