Một luồng yêu khí kinh người nổi lên, tất nhiên là đang xông vào cửa Hỗn Độn cốc, nó làm cho những tên thuộc Nhân tộc đang mai phục chờ Hàn Lập đều cảm thấy tim đập loạn lên.
Có một số tu sĩ sớm đã theo dõi nơi này cách đây không lâu, mới tận mắt nhìn thấy hai tên Linh tộc ở trong cốc, đã giết một số tên của Yêu tộc, thậm chí còn thích sát vô số những hoá hình cấp cao của yêu tu, thực lực vẫn là cao hơn rất nhiều so với Yêu tộc
Bây giờ Yêu tộc đột nhiên bày ra thế tấn công mạnh, lẽ nào đã có sự thay đổi lớn?
Chính là lúc nơi Nhân tộc đang ẩn trốn, mọi người trong lòng đều kinh ngạc, thì phía Hỗn Độn cốc đột nhiên truyền đến một tiếng ầm ầm cực lớn, tiếp theo đó đất vàng phía cửa cốc bắn lên tung toé, trên địa thánh và không trung cao vút đồng thời nổi lên một đống thứ.
Trên không trung toàn là những con mộc điểu màu xanh rất dài, mà dưới đất lại là người khổng lồ cao tới sáu bẩy trượng, tất cả đều trào lên.
Những hình nộm mộc điểu ngoài màu xanh ra, thì mỗi con đều rất sống động như thật, cơ thể uyển chuyển, nhìn từ xa làm người ta rất khó phân biệt được đâu là giả đâu là thật
Còn người khổng lồ đá thì vô cùng to lớn, trên khuôn mặt to ngoài đôi mắt màu trắng nhạt ra, cũng không có thứ gì khác, những hòn đá tạo thành những người khổng lồ này thì có đủ loại, đa dạng.
Như vậy, những hình nộm gỗ và đá vừa xuất hiện, làm những kẻ trong đại chiến Yêu Linh lần trước chưa từng nhìn thấy đều lạnh toát sợ hãi.
Hàn Lập từ xa nhìn thấy nhiều hình nộm như vậy thần sắc cũng không khỏi có chút thay đổi.
Chính vào lúc này, một con mộc phụng xanh và một người đá toàn thân màu xám đồng thời đi ra.
Lập tức linh quang trên đỉnh đầu con mộc phụng loé sáng, một vệt màu xanh hiện lên, hiện ra một nữ tử váy xanh rất lớn, còn tên khổng lồ thì lại đưa một cánh tay ra, cùng lúc hiện ra một ông cụ vóc dáng tương đối, trong tay nắm một cây gậy đá màu trắng, sắc mặt lạnh lùng dò xét thứ yêu khí mà làm cho người ta kinh sợ.
"Tiểu đạo hữu nếu có ở đây thì ra đây nói một tiếng." Ông cụ đột nhiên mở lời, giọng nói oang oang phát ra như tiếng chuông điểm, làm cho mười mấy tên trong hai tộc Yêu Nhân đều nghe rất rõ.
Đám yêu khí mày xám đối diện lặn lại, một tiếng phụng kêu lanh lảnh truyền đến, tiếp theo đó một quả cầu lửa màu đen từ bên trong bắn ra, sau một hồi quay cuồng liền hoá thành một thiếu phụ cung trang khuôn mặt mang đầy sát khí
"Hoàng Thạch công, ngươi kêu ta ra có chuyện gì, chẳng lẽ muốn ta cho ra khỏi Hỗn Độn cốc." Chiếc môi đỏ của cung trang thiếu phụ khẽ động đậy, không khách khí nói.
"Cho ra khỏi Hỗn Độn cốc? Đạo hữu thật sự dám nói ra như vậy sao. Không biết mười mấy ngày trước, ai đã bị ta đánh cho đại bại, suýt chút nữa cái mạng nhỏ cũng không giữ được nhỉ. Chẳng qua chỉ mới là hoá thần yêu tu thời kì đầu, sao lại dám đối đầu với hai thần tướng cấp trung như chúng ta chứ. Khuyên ngươi nên về đi, chỉ là không muốn những tu si của Nhân tộc nhân cơ hội mà ngư ông đắc lợi thôi." Trong không trung những lời nói này vang vang và vô cùng êm tai