Nhìn thấy con tiểu súc dài hơn ba mươi trượng, Hàn Lập hít sâu một hơi, có chút hơi hỗn loạn, nhưng trong phút chốc lại bình tĩnh lại
Nhưng hai mắt hoàn toàn không dám rời đối diện một khắc nào
Đầu của nó dường như thu nhỏ lại mấy lần, chỉ còn nhở như con báo gấm to bằng con mèo, tốc độ rất nhanh, quả thực làm người ta sợ hãi.
Cho dù hắn có thi triển ra La Yên Bộ thì vẫn kém con thú này một bậc.
Kết quả của cuộc đại chiến phía trước chính là chiếc áo dài màu xanh trên người bị con ác thú làm rách tả tơi, lộ ra chiến giáp bụi bẩn và cơ thể tràn trụi màu vàng nhạt.
Con thú này không chỉ tốc độ nhanh kinh người mà bốn móng vuốt lại càng sắc bén đến mức khó tin
Trên chiến giáp một vết dài hẹp không đồng nhất không cần phải nói, nhưng cơ thể rắn chắc như bây giờ của hắn do tu luyện mà có được cũng bị móng vuốt của con thú cào vào, lại còn bị rách ra chảy máu âm ỷ.
May mà Hàn Lập dưới sự trợ giúp của ngọc Thiên Thi, quả long cha, linh quả, linh dược mà mỗi thớ thịt trên người đều rất cứng cỏi như pháp bảo bình thường, khả năng hồi phục cũng làm cho người ta phải kinh ngạc. Một lát sau, những vết thương trên da thịt lập tức liền lại như ban đầu.
Nhưng cho dù có như vậy, Hàn Lập cũng cảm thấy buồn bực vô cùng.
Lúc trước đụng phải con báo không biết rõ là loại nào này thì nó đang nằm ngủ say trên một cành cây khô gần đó, xem ra có chút vô hại.
Hàn Lập lúc đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cái tính trẻ con nổi lên, ngưỡng mộ mà nhảy lên cành cây khô, đưa tay ra muốn vuốt con thú mấy cái.
Nhưng hoàn toàn không nghĩ rằng, bỗng chốc làm con thú bừng tỉnh, dưới cơn nóng giận bộc phát lại lợi hại như vậy.
Nhảy lên về phía trước, chớp cái chỉ thấy như có mười mấy con báo cùng lúc bao vây không ngừng tấn công hắn.
Trong tình huống thần niệm không có cách nào phát ra thì Hàn Lập cho dù có một đôi linh nhật, thì trong hoàn cảnh không có cách nào tưới vào thì cũng chịu thiệt lớn.
Nhất thời, bị con thú ép lùi lại phía sau, vết thương trong phút chốc đã che kín người.
Rơi vào đường cùng, Hàn Lập chỉ có thể dùng La Yên bộ đến mức cực đại, đông thời dùng thần lực của cả cơ thể xoay cánh tay, cây thương dài trong tay biến thành ánh sáng màu đen.
Trong bóng cây thương tiếng gào thét vang lên, lúc này mới làm con thú cảm thấy kiêng nể, thế tấn công chậm lại.
Nhưng, với cái điệu điên cuồngnày, Hàn Lập cho dù thần lực kinh người cũng không thể duy trì mãi đượ
Vừa rồi chẳng qua là cây trường thương trong tay có hơi chậm một chút, nên đôi vuốt của con báo đã đâm vào thương phong, bay sượt qua cổ họng
Hàn Lập đương nhiên là bị doạ một trận kinh hãi, cây trường thương trong tay bỗng phát huy vượt xa bình thường, nhanh hơn so với trước ba phút, thân cây thương cũng chuyển nhanh sang, kề sát vào cánh tay đối phương mà qua
Con thú cũng sợ hãi mà nhảy lui ra vài trượng, sau đó trợn đoi mắt màu xanh lên, nhìn Hàn Lập một cách cực kì cảnh giác.