"Điều đó là đương nhiên, tên phản đồ đó đã bị chúng ta đánh trọng thương rồi, hơn nữa còn bị trói vào chặt vào cột. Chỉ cần cửa ra vào được người trong tộc bảo vệ gắt gao thì tuyệt đối không có cách nào trốn thoát. Đợi Đề Thủ đuổi đến, hắn nhất định có chạy đằng trời." Hoàng Thạch Công nói.
Lục Quần gật gật đầu biểu thị tán đồng với cách đó.
Sau khi hai người trong linh tộc hạ giọng bàn bạc, thì lúc này ánh sáng thần kì lại chớp động, lại một lần nữa lặn xuống dưới tán cây, biến mất dạng.
Cùng lúc đó, trong một gian mật thất ở thành Lạc Nhật, vô số những tên phong thái bất phàm đang vây quanh một phiến đá.
Ngồi bàn tròn, đang nói cái gì đó.
"Lam thành chủ, ngài nói người của linh tộc bị trói trong mộ của Lạc Dương, đợi chúng ta đến cứu sao?" Một gã đầu đà dáng người cao gầy, trên cổ đeo một chuỗi Phật châu đen sì hỏi người trung niên mặc áo trắng.
"Đúng, đây là tin tức mà ta mới nhận được. Đối phương đang trên đường lưu vong, bị truy binh của của linh tộc đánh trọng thương. Trong mộ Lạc Dương, vết thương phát tác, hơn nữa người của linh tộc truy sát rất gần, vì vậy mà không thể trực tiếp đến thành Kính Nhật. Cần chúng ta đến đó tiếp ứng." người mặc áo trắng từ từ nói, sắc mặt ra vẻ rất trầm trọng.
"Lam huynh, người ở linh tộc đó rốt cuộc mang trên người vật gì, đến bây giờ có thể nói cho đệ sự thật rồi chứ. Chỉ mình đệ là người có đẳng cấp thấp thì không tính, nhưng ngay cả Hoàng Lương tiền bối cũng bị huynh mời xuất núi. Đồ vật bình thường chắc sẽ không cần đạo hữu phải cẩn trọng như vậy chứ." Một vị đại hán da đen như tháp sắt cũng mở miệng hỏi
Cuối cùng một vị mặc hoàng bào rộng thùng thình, sắc mặt khác thường (Nghe thấy đại hán nhắc đến tên mình liền lạnh lùng nói một câu:
"Cận đạo hữu nói sai rồi. Ta không phải là được Lam thành chủ mời đến, mà là gần đây tâm sức không ổn định, muốn tự mình ra khỏi phủ đi lại một chút, đúng lúc gặp phải chuyện này. Nhưng ta đối với thứ mà người trong linh tộc đó mang theo cũng cảm thấy rất hứng thú, Lam thành chủ cũng không ngại nói rõ cho một chút."
Vị này chính là Hoàng Lương linh quân đại danh lẫy lừng! Mà "Lam thành chủ" đương nhiên là vị thành chủ của thành Lạc Dương.
"Lữ tiền bối, Cận đạo hữu, Lam mỗ nếu như biết vật đó là gì, thì sao lại không nói với các vị chứ. Tại hạ thật sự không rõ vật mà người đó mang là gì. Nhưng mệnh lệnh mà ta nhận được là do người trong cung thánh hoàng truyền tới." Lam thành chủ cười gượng một tiếng, nói.
"Mệnh lệnh từ cung thánh hoàng?" Tên đầu đà và đại hán nghe thấy lời này đều cảm thấy rất kinh ngạc, người mặc áo trắng thần sắc vốn chẳng kinh ngạc gì trong mắt cũng chợt loé sáng lên.
"Nói như vậy, chuyện này thánh hoàng cũng đặc biệt quan tâm ư." Tên đầu đà có chút bán tín bán nghi.
"Điều này thì ta không biết. nhưng cho dù không phải là mệnh lệnh đích thân thánh hoàng ra, thì cũng là mệnh lệnh của một trong hai vị đó, lời nói của người này với của thánh thượng cũng không có gì khác biệt. Hơn nữa, khi hoàng cung đưa ra mệnh lệnh này, đồng thời còn phái một vị đặc sứ đến thành Lạc Nhậtchúng ta. Nhưng thành chúng ta cách thành Thiên Nguyên rất xa, hơn nữa, ở giữa lại là vô số những khu vực nứt nẻ, luôn phát nổ, nếu không có một khoảng thời gian nhất định thì đặc sứ sẽ không thể nào đến kịp đây. Vì thế chúng ta cần phải bảo vệ được người linh tộc đó, hoàn toàn không được để hắn bị tổn thương gì, để hắn đem vật đó đi gặp đặc sứ của thánh thượng." Lam thành chủ úng kính nói.