Lắng nghe, bất động lắc đầu.
"Các hạ thấy thanh Nguyệt Hồ Kiếm này như thế nào, kiếm này dùng đồng đỏ tinh luyện mà thành, chẳng những nhẹ vô cùng, còn cứng cỏi dị thường, đúng là nhuyễn kiếm thượng phẩm khó tìm."
"Quá ngắn, không hợp tay." Hàn Lập nhàn nhạt liếc mắt, bộ dáng không coi trọng
"Quá ngắn?" Hỏa kế vốn khuôn mặt một mực cười thân thiện cũng hơi đanh lại tựa hồ cũng không biết tiếp tục như thế nào
"Cái đồ kia là cái gì, tựa hồ có chút ý tứ." Hàn Lập hốt nhiên đi qua vài bước, chỉ vào lánh một một vật, trên bàn hỏi.
Thứ mà hắn chỉ tới, rõ ràng là này một đoàn bàn chung một chỗ điểu hắc nhuyễn tác, phẩm chất tinh tế
"Đây là Cầu Long Tác, thị dùng tơ vàng luyện chế mà thành, chuyên môn dùng để buộc chặt. Cho dù là yêu thú khí lực lớn bị vật này chế trụ, cũng không cách nào dễ dàng tránh thoát." hỏa kế nọ thấy vậy vật ngẩn ngơ, lập tức mở miệng giải thích liền.
" Cầu Long Tác, để ta coi một chút."
Hàn Lập không khách khí đưa tay nắm vật ấy trong tay, một tiếng "vèo" vang lên, Hắc Tác trở nên thẳng tắp, phảng phất như một cây côn nhỏ
hỏa kế Đứng ở bên cạnh thấy cảnh này, ánh mắt có chút căng thẳng.
Hắn ở chỗ cửa hàng binh khí này chiêu đãi không biết bao nhiêu khách nhân, tự nhiên có chút nhãn lực. Có thể đem như thế một cây nhuyễn tác dễ dàng khu sử đến bực này, đối phương tuyệt đối không phải một loại người thường, hơn phân nửa là luyện thể sĩ, trên mặt không khỏi lộ ra một chút kính sợ.
"Cái này cũng được. Bất quá còn có chút quá mềm. Có hay không loại đồ như thế này mà nhỏ hơn" Hàn Lập nhẹ nhàng huy động hai cái, rồi nhướng mày hỏi.
"Càng nhỏ hơn cái này… Bổn điếm chỉ sợ là không có.." Tên hỏa kế thì thào hai tiếng, có chút xấu hổ trả lời.
"A,muốn càng nhỏ? Chỗ này của ta cũng có một vật, các hạ có muốn nhìn qua một chút, nhưng giá tiền vật ấy cũng phải phù hợp " phía sau Hàn Lập đột nhiên truyền đến một âm thanh thô tráng. Hàn Lập thần sắc nhất động, từ từ xoay người lại.
Chỉ thấy phía sau cố 2 tên đại hán đang đứng, một tên thân hình cao lớn, tóc dài xõa vai, làm cho người ta cảm thấy hơi thở dã thú nguy hiểm. Tên còn lại lại mặt mũi hơi vàng, hơi có vẻ khô gầy.
Hai người này đều mặc áo da, phía sau lưng phát hán tử to lớn có một cây Kim Thương thật dài, đầu vai còn có một cái bao lớn, người khô gầy thì tay mang theo một mộc hạp to vài thước, thần sắc có chút âm u.
Nhưng khiến Hàn Lập ánh mắt sáng ngời chính là trên tay hai người mang theo chiếc nhẫn có khảm linh thạch, nhưng vật ấy rõ ràng so sánh với vật thô ráp trên tay Trương Khuê, linh thạch này cũng cùng là một bộ dáng.
"Linh cụ" "Luyện thể sĩ "
Hàn Lập trong đầu hiện mấy thứ này, trong nháy liền nhận ra thân phận hai người, khóe miệng hơi nhếch lên nói: