" Thật không thể nào nghĩ ra là người mới gia nhập này lại là một vị tuổi trẻ kỳ tài hiếm thấy. Có thể tu luyện Kim Cương Quyết tới tầng thứ ba rồi. Thực sự làm cho lão phu giật mình đây." Lão giả ho nhẹ tiếng, mấy nếp nhăn trên mặt lay động.
"Kim Cương Quyết tầng thứ ba! Người này?" Thiếu nữ vận áo xanh thật sự kinh hãi hai mắt trợn tròn nhìn tới.
"Hương nhi muội muội không được vô lễ. Nhanh chân nhường đường cho Đạo trưởng và Phù lão đi vào đi." Thiếu nữ vận áo lam ánh mắt chớp động rồi lại nói như vậy.
" Ai da là Hương nhi thất lễ." Hương nhi sau khi được Thiếu nữ vận áo lam nhắc nhở mới tỉnh ngộ ra. Vội vàng chuyển thân nhượng hai người đi vào cửa.
Vị đạo sĩ Nam Kỳ Tử mỉm cười không thèm để ý tới. Còn Phù lão thì thở dài một hơi sau đó mới chậm rãi từ từ đi vào trong cửa xe.
Lúc này ngoài trời sắc trời tbên ngoài đang tối dần còn đội xe thì vẫn nhanh chóng đi tới phía trước mà không chú ý tới việc này.
" Vị huynh đài này chính là người mà Trương lĩnh đội trưởng nói tới sau." Đạo sĩ không chút khách khí hỏi ánh mắt thì liếc qua Hàn Lập nhìn một cái.
" Không sai chính là tại hạ. Đạo trưởng là do Trương huynh mời tới nhưng chỉ sợ thân thể của tại hạ sẽ làm cho đạo trưởng bó tay. Vì vậy cứ để cho tại hạ tự mình tịnh dưỡng vài tháng thì sẽ tự động khỏi." Hàn Lập bình tỉnh trả lời.
" Hắc hắc, nếu như các hạ có thể tu luyện Kim Cương Quyết tới tầng thứ ba thì thần thông to lớn và cũng không thấp hơn tại hạ. Nhưng tu tiên giả cùng với luyện thể sĩ các ngươi có chút bất đồng. Nói không chừng bần đạo cũng có biện pháp đây. Vì vậy ngươi sẽ không cần phải nằm một chổ lâu tới vài tháng." Nam Kỳ Tử không quan tâm tới nói đó mà lại kinh đạm trả lời.
Hàn Lập nghe vậy trên mặt hiện ra một tia dị biến.
Mặc dù thần niệm của hắn không cách nào phóng xuất ra ngoài cơ thể để kiểm tra tu vi của đối phương nhưng với khoảng các gần như vậy thần niệm của hắn cũng có thể mơ hồ cảm giác được vị đạo sĩ trước mặt mình chính là một vị trúc cơ kỳ tu sĩ.
Khi còn ở nhân giới thì bất kỳ là ai một khi tiến vào tu tiên giới thì đều có một loại cảm giác đó là đều xem phàm nhân là những cấp dưới. Cho dù người đó là Luyện Khí Kỳ tu sĩ thì cũng có cảm giác như vậy. Nhưng khi tiếp xúc với một vị đạo sĩ có trúc cơ kỳ tu vi ở linh giới này thì thấy hắn rất là khách khí khi nói chuyện với một người là phàm nhân như mình. Đều này Hàn Lập thực sự không bào giờ dám nghĩ tới và cũng có cảm giác là lạ.
Xem ra đúng như những gì mà phân thân của Thiên Lan Thú đã nói thì lực lượng của phàm nhân ở linh giới không đơn giản. Thậm chí ngay cả tông môn tu sĩ cũng không dám khinh thường.
Ttrong lòng tự đánh giá như thế trên mặt của Hàn lập hiện ra nụ cười khách khí nói.
"Nếu đạo trưởng đã nói như thế, vậy thì làm phiền đạo trưởng."
Nam Kỳ Tử thấy Hàn Lập đồng ý thì lộ vẻ tươi cười sau đó vung tay một cái trên cổ tay áo xuất hiện ra một cái viên hoàn màu xanh nhạt còn tay kia thì đưa tới cái viên hoàn rồi trong tay xuất hiện ra một cái kính đồng màu vàng.