Từ lỗ thô to hình tròn bắn nhanh ra một trụ ánh sáng chiếu tới thâ hình hắn.
Thần sắc của Hàn Lập trông rất là bình tỉnh, không thèm để ý gì tới quang hoa đang chớp động trên người.
Việc này không phải hắn không có năng lực tránh né mà hắn liếc mắt qua cảm thấy linh quang này không có công kích. Vì vậy hắn muốn xem xem nó thế nào.
Linh quang chợt tắt, rồi cột ánh sáng đó biến mất nhưng trên người hắn thì linh quang lại đại phóng lớn lên.
Người thanh niên này cúi đầu nhìn thoáng qua Viên Bàn. Rồi đột nhiên sắc mặt lộ ra vẻ kinh hoảng hướng về phía sau quát to lên một tiếng.
Những vị tu sĩ ở phía sau nghe được tiếng hô này liền xôn xao lên một trận.
Lập tức thấy được một vị hán tử trên mặt có vết sẹo to, lớn tiếng hỏi vị thanh niên vài câu. Sau khi hỏi đáp vài câu, nhìn xuống phía mặt đất nơi Hàn Lập đang nằm liếc mắt nhìn một cái liền giật mình. Hắn khu động con cự lang đi tới bên cạnh người thanh niên.
Hắn mở miệng hỏi Hàn Lập mấy câu nhưng nhìn thấy hai mắt Hàn Lập vẫn bình thường dường như hắn không hiểu được những lời này.
Trung niên hán tử sờ sờ cằm rồi âm thanh trong miệng biến đổi, dường như thay đổi một loại ngôn ngữ khác.
Ngay khi nghe được loại ngôn ngữ này thần sắc của Hàn Lập vừa động. Mặc dù nghe không hiểu nhưng hắn có cảm giác có chút quen tai. Bởi loại ngôn ngữ này có chút giống như một loại thượng cổ ngôn ngữ của nhân giới.
Vị đại hán thấy Hàn Lập biểu hiện như vậy thần sắc của hắn liền vui lên. Vội vàng mở miệng sử dụng loại ngôn ngữ này hỏi mấy câu nhưng lại thấy Hàn Lập lắc lắc đầu ra vẻ không hiểu.
Đại hán có chút đau đầu, đem vũ khí treo lên thân con cự lang. Sau đó lấy từ trong lòng ngực ra một cái hộp gỗ màu vàng rồi mở nắp ra.
Bên trong lộ ra một viên châu màu vàng to bằng ngón tay cái. Trên bề mặt chớp động linh quang.
Trên mặt của vị trung niên hán tử run lên vài cái, rồi lại cúi đầu nhìn tới Hàn Lập một hồi rồi nhìn lại viên châu một chút. Trên mặt lộ ra vẻ tâm tình bất định, cắn răng một cái lấy tay cầm viên châu này ra. Cổ tay vừa lật liền xuất hiện một chiếc nhẩn hình dáng kỳ lạ. Mặt ngoài của nó minh ấn vài loại ký hiệu, ngoài ra phía trên còn có một khỏa tinh thạch màu xanh biếc to bằng hạt đậu.
Đại hán đem viên châu này hướng tới tinh thạch trên trên chiếc nhẩn đưa tới. Bổng nhiên quang mang đại phóng rồi viên châu sáng rực lên.
Sau đó vị đại hán này không chút do dự đem viên châu này hướng tới người của Hàn Lập ném đi. Vật ấy vừa tiếp xúc tới thân thể của Hàn Lập giống như là một loại thông linh nhập vào trong đó không còn bóng dáng nữa.
Hàn Lập cảm thấy nao nao một trận trong cơ thể dường như có một luồng lương khí từ viên châu nhập vào chạy lung tung, rồi hướng thẳng tới trên đầu mà đi tới. Trong lòng liền hoảng sợ.
Nếu giống như trước kia khi pháp lực vẫn còn thì hắn sẽ không cho luồng lương khí đi như vậy mà liền vận pháp lực để bài trừ nó ra khỏi cơ thể. Nhưng hiện tại pháp lực đã mất, thân thể không thể nhúc nhích. Vì vậy chỉ còn một cách là gương mắt đứng nhìn mà không biết làm gì cả.
Cũng may là mấy người này không có chút ác ý nào cả, vì vậy Hàn Lập cũng không tỏ ra vẻ kinh hoảng.