Hàn Lập nằm yên trên mặt đất không nhúc nhích, cảm giác được mặt đất vô cùng khô nóng, trong lòng thầm tính thời gian.
Nếu không lầm, dựa theo kiểu tính toán ở Nhân Giới, hắn đã nằm ở chỗ này được ba tháng. Sỡ dĩ như vậy là do hắn nhìn lên trời, trên không trung đồng thời có ba thái dương chói mắt và bốn nguyệt lượng hư ảnh mông lung.
Hàn Lập nhớ rất rõ, khi màn đêm bông xuống, những vầng thái dương kia dần chuyển thành nguyệt lượng, còn khi ban ngày, ánh trăng kia sẽ lại chuyển thành tia nắng nóng nực chói chang, cứ như huyễn hoá thành bảy vầng thái dương.
Nói đúng ra, nơi này tồn tại bảy cái thiên thể phát quang trên không. Chỉ là khi ban ngày thì bảy thiên thể này cực nóng mà đến ban đêm liền trở nên thanh lãnh ảm đạm vô cùng.
Nếu cảm giác của hắn không sai, thì ở đây thời gian giữa ngày và đêm dài gấp ba lần ở Nhân Giới. Mà sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lại càng khác biệt kinh người, nếu không nhờ thể chất của hắn đã sớm tôi luyện đặc biệt thì cũng đã đi đời nhà ma rồi.
Tự nhiên nơi này không phải là Nhân Giới nhưng có phải là Linh Giới hay không? Trong lòng Hàn Lập hồ nghi, không dám khẳng định.
Thứ nhất là linh khí ở đây cũng không nồng đậm, không giống như linh mạch ở Linh Giới mà hắn đã từng nghe. Thứ hai là cách hắn xuất hiện nơi đây có chút đặc biệt, hoàn toàn ngoài ý muốn. Vì vậy Hàn Lập cũng không biết mình đã thực sự đến Linh Giới hay chưa.
Nghĩ lại chuyện xảy ra khi ở trong không gian tiết điểm, sắc mặt Hàn Lập liền trầm xuống, càng nhớ càng sợ. Bất quá nếu không phải điểm tối hậu trong hành trình, ngoài ý muốn gặp phải ba động của không gian phong bạo, Hàn Lập chính mình cũng không có một chút nắm chắc. Các bảo vật hộ thân của hắn đều đã bị huỷ diệt tám chín phần, ngay cả Linh bảo Bát Linh Xích cũng bị chôn vùi trong đó. Thậm chí nếu hắn không nhanh trí sử dụng Hàng Linh Phù, thì chỉ sợ đã bị hôi phi yên diệt trong không gian phong bạo.
Tuy nhiên tình hình hiện tại của hắn cũng không khá hơn bao nhiêu.
Hắn vừa mới thoát được không gian tiết điểm, xuất hiện nơi đây, bởi vì buộc phải tách ra khỏi Băng Phượng. Bây giờ cấm chế của Băng Phượng hạ trên người lúc trước, lại phát tác vô cùng nguy hiểm. Nếu không phải hắn tinh thông nhiều loại bí thuật, vội vàng dùng một bí thuật khác mạnh mẽ áp chế cấm chế này, chỉ sợ sẽ bị pháp lực phản phệ chết ngay đương tràng.
Nhưng dù vậy, dư lực cấm chế vẫn tán loạn trong cơ thể vô cùng nguy hiểm, không ngừng phá hư kinh mạch. Nếu không phải nhờ Mộc Sinh Châu phát huy bất diệt thân thể thần thông, không ngừng chữa trị các nơi bị hư tổn, thì thân thể hắn đã sớm hỗn loạn, bị phá huỷ mà không thể tái sinh.