Trụy Ma Cốc từ sau khi trải qua trận đại chiến với Cổ Ma, cấm chế phía ngoại cốc dần dần biến mất. Trải qua nhiều năm, ngoại cốc đối với tu sĩ bình thường đã được mở rộng.
Đa số tiến vào Ngoại Cốc là để tầm bảo, khiến cho các loại trân hi quáng tài, linh thảo, linh mộc bị càn quét rất nhanh. Chỉ còn tại một góc cực kỳ bí ẩn trong Cốc chưa bị người phát hiện, có lẽ vẫn còn chút gì đó nhưng phải xem vận khí tạo hóa của kẻ săn lùng.
Chính vì vậy, các tu sĩ tầm bảo ngày càng thưa thớt. Bây giờ, ngoại cốc so với linh sơn linh địa bình thường cũng không khác nhau là mấy.
Lâu lâu mới có vài tên tu sĩ thấp giai mò đến đây tìm vận khí.
Nhưng lại nói, Nội Cốc thì hung danh lại càng hiển hách.
Qua nhiều năm như vậy, cấm chế trong Nội Cốc không yếu bớt tí nào, bên trong cũng tồn tại vô số khe nứt không gian như trước. Hơn nữa trong vòng hai ba trăm năm gần đây, không biết vì lý do gì, trong Nội Cốc phát sinh tràn ngập một cỗ bạch sắc mê vụ quái dị.
Mặc dù mê vụ này không chủ động đả thương tu sĩ, nhưng bất luận kẻ nào tiến vào trong, lấp tức đầu hoa mắt váng, thần thức mơ hồ, đi sâu thêm chút nữa sẽ hoàn toàn lạc mất phương hướng.
Dị tượng này nhất thời oanh động cả Thiên Nam.
Không ít tu sĩ phán đoán, chắc là có dị bảo xuất thế trong Cốc, nên phát ra kỳ tượng giống như thiên triệu như vầy. Bất quá, bảo vật dù tốt, nhưng mạng nhỏ lại quan trọng hơn. Đại đa số cao giai tu sĩ đều chần chừ không dám liều lĩnh tiến vào trong Nội Cốc.
Nhưng sau đó không lâu, có vài Nguyên anh Tán Tu không khống chế được tham niệm, ỷ vào vài bảo vật có khả năng phá mê vụ, liên thủ xông vào trong Nội Cốc.
Kết quả, mấy tên này bị khốn trong mê vụ nhiều năm, bảo vật trong tay hoàn toàn mất đi hiệu lực, chạy loạn cả lên, cuối cùng không biết may mắn thế nào mới chạy ra khỏi mê vụ nhưng mặt mày lấm lem đầy tro bụi.
Sau đó lại có vài tên ỷ vào thần thông đặc thù lục tục tiến vào, nhưng hậu quả càng thêm thê thảm, phần thì trực tiếp bị táng thân trong khe nứt không gian ẩn trong mê vụ, phần thì bị giam hãm càng thêm lâu dài.
Thậm chí có một vị bị giam đến năm sáu chục năm, nếu không nhờ thứ không thiếu bên trong Nội Cốc là linh khí, có thể tùy thời hấp thụ, bổ sung pháp lực, chỉ sợ đã không còn mạng mà rời khỏi đó rồi.
Các sự việc này đều truyền ra bên ngoài, kiến các Nguyên anh tu sĩ kinh hãi, không ai còn dám xem thường.
Cứ vậy, Nội Cốc của Trụy Ma Cốc lại một lần nữa trở thành cấm địa của Thiên Nam Tu Tiên Giới, hiếm có ai dám bén mảng đến gần.
Năm tháng dần trôi, giới tu sĩ Thiên Nam cũng dần quen với việc xuất hiện mê vụ trong Nội Cốc. Thậm chí các tu sĩ có quan niệm tân tiến, còn cho là mê vụ là do trời sinh. Không còn ai muốn truy cứu rõ ngọn nguồn nữa.