Phong Hi nhìn thấy cảnh này, lòng cảm thấy phát lạnh (sợ vãi linh hồn:) -Vịt).
Chưa cần nói chuyện Hàn Lập có lại xuất thủ với hắn không, chỉ riêng đám Lục Dực Sương Công ở bốn phía đã khiến cho hắn mệt bở hơi tai rồi, khó có thể ứng phó rồi.
Trong lòng gã lập tức quyết định. Phong Hi không nói hai lời, hai tay kháp quyết, nửa thân trên xích loã (ở trần), da thịt trở nên đỏ tươi, tiếp theo thanh âm "Xoẹt, xoẹt" vang lớn, vô số huyết ti từ trong trong da bắn nhanh ra, hoá thành đoàn đoàn huyết vụ, trong chớp mắt đã bao phủ cả thân hình.
Tiếp đó, yêu vật này hít sâu một hơi, hai cánh chuyển động, định phát động bí thuật chạy trốn. Nhưng đúng lúc này, ở dưới chân gã truyền đến tiếng Phạm âm chi thanh thật mỹ diệu, một cỗ hấp lực (lực hút) cực mạnh bỗng nhiên phủ lên thân thể.
Yêu vật này liền cảm thấy thân thể căng cứng, vô pháp mảy may nhúc nhích, pháp lực trong cơ thể đồng thời bị ngưng trệ, không thể khống chế.
Lúc này Phong Hi mới hoảng sợ giật mình phát hiện phía dưới chân, không biết khi nào đã hiện ra một đoá cự đại Ngân Liên, các cánh hoa đang từ từ nở rộ ra, từ trong tâm hoa phát ra một luồng thất sắc phật quang vừa khéo giam gã vào trong.
Trong lòng yêu vật vô cùng hoảng sợ, vội vàng thúc giục pháp quyết, muốn phá vây.
Nhưng mười hai con Lục Dực Sương Công ở xung quanh đã chờ từ lâu, nhân cơ hội này bọn chúng lập tức phun ra hàn khí cuồn cuộn.
Chỉ thấy hàn khí mênh mông trắng xoá chụp xuống, bao phủ cả huyết vụ vào bên trong, lập tức bên trong truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Phong Hi.
Hàn Lập đứng ở phía xa, ánh mắt nhàn nhạt thưởng thức kiện Bát Linh Xích đang cầm trong tay, căn bản không thèm nhìn về phía này.
Tất cả sự việc xảy ra đều nằm trong sự tính toán của hắn.
Lúc này, trong hoả hải ở bên kia, thanh âm Kim Giao Vương hốt nhiên tắt nghẽn.
Hàn Lập chau mày, không khỏi ngẩng đầu xem điều gì xảy ra.
Ở trung tâm hoả hải đột nhiên truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa, trong phút chốc hoả diễm bắn ra tứ tán. Tiếp đó từ giữa vô số đoá hoả diễm, chợt "Vèo" một tiếng, một vật gì đó bắn ra cực nhanh.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, sau lưng phát ra tiếng lôi minh chi thanh, thân hình biến mất.
Sau một khắc, vật nọ đã bay vụt ra một khoảng cách khá xa liền dừng lại, một thân hình xuất hiện, thì ngay lập tức tại không trung phía trên chợt loé bạch sắc hồ quang, thân hình của Hàn Lập cũng quỷ dị hiện lên, gương mặt bất động dòm xuống.
Chỉ thấy phía dưới, vật vừa phi độn, rõ ràng là một bộ khung xương của một con tiểu giao xấp xỉ cỡ một thước, phát ra ánh sáng mê người. Toàn thân Cốt Giao phát ra kim quang chói mắt, giống như được đúc từ vàng ròng.
Lúc này Cốt Giao đang ngậm trong miệng một khoả kim sắc viên châu cỡ ngón cái, trong hốc mắt nó chớp động u u lục hoả.
Phía sau vang lên tiếng "ô…ô…", năm con quỷ đầu cũng hổn hển chạy ra khỏi hoả hải, mặt mũi tro bụi tèm lem, bộ dáng có chút tổn thương.
Kim sắc Cốt Giao thấy Ngũ Ma xuất hiện, thân hình liền động, lập tức hoá thành một đạo kim quang bắn đi, trong chớp mắt đã nhập vào hư không biến mất không thấy tăm tích.