Hai kiện giáo ngắn này năm xưa khi hắn giết một gã tu sĩ nguyên anh kì đã thu được, nó cũng có vài phần thần thông bất phàm. Thế mà hôm nay còn chưa kịp phát ra được chút bản lãnh nào thì đã bị chiếc tiểu đỉnh kia hút mất, đã thế lại còn trông rất dễ dàng, tựa như chả phí tý hơi sức nào cả.
Phong Hi trong lòng có chút sợ hãi.
"Phong đạo hữu hãy cẩn thận. Tiểu đỉnh này có thể chính là linh bảo được mọi người đồn đại, Hư Thiên Đỉnh. Ngươi với ta cùng liên thủ là tốt nhất."
Một kích không thành công, Kim Giao Vương cũng không tùy tiện xuất thủ tiếp, mà là đưa tay một chiêu đem trường thương màu vàng thu trở về, đồng thời miệng nhắc nhở.
"Hư Thiên Đỉnh! Được, cứ y như lời đạo hữu nói đi. Nếu có thể diệt sát người này, thì chiếc đỉnh phong mổ cũng không cần. Chỉ cần để lại Phong Lôi Sí do tại hạ luyện chế là được."
Phong Hi trong lòng điểm qua một chút chuyện xưa, có vài phần buồn bực cùng xấu hổ, nhưng miệng thì hung tợn nói
"Được, cứ quyết định như vậy đi."
Kim Giao Vương nỗi lên một tràng cuồng tiếu, trên người kim giáp quang mang đại thịnh, kim quang chói mắt phảng phất hiện lên, tựa như là ánh nắng chói chang khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Hiển nhiên yêu vật này đã đem pháp lực trong cơ thể vận lên đến cực hạn
Cùng lúc đó, một màn khó có thể tin nối hiện ra.
Chỉ thấy Kim Giao Vương huýt sáo một tiếng, chỉ thấy từ dưới sườn lóe lên một cái đã hiện ra hai cánh tay được phủ đầy kim lân.
Hai cái cánh tay hướng tới hư không vung một trảo, linh quang chợt lóe lên, trên một tay liền xuất ra một thanh trường kiếm lấp lánh hàn quang, tay kia thì hiện ra một tiểu thuẫn ánh vàng rực rỡ, mặt thuẫn phân bố đầy những phiến vảy nhỏ như đồng tiền. Tựa như như Kim Giao Vương lấy lân giáp của chính mình luyện chế thành vậy.
Bàn tay còn trống còn lại của yêu vật thì nắm lại kết quyết, tựa hồ đang thi triển bí thuật gì đó.
Hàn Lập thấy vậy, hai mắt nhíu lại, trong đầu hiện lên hình ảnh về "Phạm Thánh Chân Phiến", nhớ lại hình ảnh liên quan đến Cổ Ma, sắc mặt không khỏi trầm xuống.
Phong Hi thì một tay cởi trường bào trên người xuống, nửa thân trên ở trần. Tiếp theo thân hình cong lại. trên lưng nổi lên hai cục u, đột nhiên từ trong cơ thể xuất hiện hai chiếc cánh có lông vũ bao phủ giang rộng ra hai bên.
Chiếc cánh có thể biến lớn hóa nhỏ, xanh biếc xinh đẹp.
Cơ hồ cùng lúc đó, khuôn mặt nhân loại của con Liệt Phong Thú này bỗng xám đen lại, hay tay dần biến thành một đôi lợi trảo, năm ngón sắc bén dị thường, hàn quang chớp động làm người ta phát lạnh.
Yêu vật này xem ra đã hình thành bán yêu hình thái!
"Xem ra hai vị tính toán cậy đông hiếp ít. Thế cũng tốt, vậy đừng trách Hàn mỗ cũng tìm mấy trợ thủ."
Khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch lên vài cái, nhẹ nhàng cười.
Kim Giao Vương cùng Phong Hi ngẩn ra, chưa hiểu Hàn Lập nói lời này có ý tứ gì thì, liền thấy từ xa xa phía chân trời đồng thời vang lên mấy tiếng minh minh quái âm, phảng phất có vật gì đang từ không trung bốn phía phóng nhanh đến. Đồng thời phía dưới, nơi hoang đảo bạch quang chợt lóe, từ đó thoát ra mười hai đạo bạch khí, bên trong mơ hồ có vật gì đó nhằm thẳng không trung mà phóng tới.