Hàn Lập sau khi thu được tin tức từ Nhân hình khôi lỗi thì tâm thần không khỏi chấn động một chút.
Phải biết rằng trước lúc hắn bế quan,tuy rằng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại tưới cho Huyền Thiên Tiên Đằng vài giọt dương thuỷ,thế nhưng ngựa chết vẫn là ngựa chết mà thôi.Hiện nay Huyền Thiên Tiên Đằng thật sự sống lại làm cho hắn thật sự có chút khó tin.
Hàn Lập thân hình chuyển động,hướng dược viện bay nhanh đến.
Huyền Thiên Tiên Đằng đang được chăm sóc cùng Cửu Khúc Linh Sâm,cạnh vài loại linh dược rất trân quý khác.
Chớ tới khi hắn nhìn rõ tình hình của Huyền Thiên Tiên Đằng thì dù trong lòng đã chuẩn bị trước vẫn cảm thấy kinh hãi.
Chỉ thấy vốn khi đem đổ giọt thần bí, chỉ là một cành khô xám ngắt thế nhưng hiện nay đã mọc lan tràn,bám đầy các cột đá bạch ngọc gần đó,lá xanh lục, rậm rạp dị thường.Mà theo khí tức thảo mộc phát ra từ tiên đằng, lại hơn xa các linh dược khác trong dược viện.Thậm chí ngay cả Cửu Khúc Linh Sâm biến thành bạch thỏ, cũng đang nằm ngủ gần gốc tiên đằng này.
Khi Hàn Lập vừa đi đến gần, đôi tai bạch thỏ động đậy,hai con mắt màu lửa đỏ mở ra,thấy Hàn Lập liền không thèm để ý, nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Linh vật do Cửu Khúc Linh Sâm biến ảo này, cùng Hàn Lập sống chung mấy trăm năm, đã sớm đem dược viện của Hàn Lập biến thành nhà mình.Hơn nữa,dưới sự che chở của Hàn Lập cũng không gặp phải nguy hiểm gì,cho nên đã bỏ hết cảnh giác với Hàn Lập.
Hàn Lập cũng không nói gì, cũng không quấy rầy nó,chỉ đi đến cạnh tiên đằng, đánh giá cẩn thận một phen.
Nhìn sơ qua Huyền Thiên Tiên Đằng, ngoại trừ tản ra linh khí kinh người thì cũng gần giống với các loại dây leo bình thường.Nhưng nhìn kỹ phía dưới, liền phát hiện chỗ không tầm thường.
Tiên đằng này cực kỳ xanh tốt,hơn nữa sâu bên trong ánh ra một màu kim chúc sáng bóng.Hơn nữa vân lá cũng huyền ảo dị thường,không có cái nào giống nhau, nhìn có chút quen mắt.
Hàn Lập nhìn lá tiên đằng mà suy nghĩ, nhưng trong lòng vừa động,có chút giật mình.
Đường vân này cùng hoa văn trên kim khuyết ngọc ngân châm có chút giống nhau nhưng chỉ giống chút bề ngoài mà thôi.
Hắn chau mày,sau khi nghiên cứu hơn mười lá tiên đằng rốt cục cũng phát hiện ra điểm ảo diệu bên trong.
Hoa văn trên lá tiên đằng này tất cả đều là một loại ký tự chỉ được viết hơn một nửa,hoặc chỉ vừa động vài nét bút không trọn vẹn.
Hàn Lập ngạc nhiên một lúc,mới vươn hai ngón tay kẹp một mảnh lá tiên đằng đưa tới.
Phiến lá toát ra cảm giác ôn lạnh,dường như do mỹ ngọc chế tác mà thành.
Hàn Lập sờ sờ cằm,buông lá ra,trên mặt hiện lên vẻ trầm ngâm.
Giờ phút này hắn muốn đem Đồng Tử do Thiên Lan Thánh Thú biến ảo gọi ra hỏi một ít sự tình có liên quan đến tiên đằng nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được.