"Bây giờ mà bỏ đi thì có chút không ổn, ngược lại sẽ đắc tội với vị Hoá Thần kỳ tu sĩ Hô lão ma này. Ta thấy bọn họ đối với Hàn huynh cũng có chút kiêng kỵ, chắc Hô lão ma cũng sẽ không lật lọng đâu."
Tử Linh hơi do dự một chút rồi cũng chậm rãi gật đầu.
Nàng hiện nay đã khôi phục được tự do, trí tuệ cùng sự tỉnh táo một lần nữa quay trở lại, liền không dám một thân một mình làm "Tử Linh tiên tử" ngao du thiên hạ.
Đối với bộ dáng của nàng, Hàn Lập chỉ cười rồi hướng đại điện đi tới.
Tử Linh liếc nhìn bóng dáng Hàn Lập một cái, con mắt sáng lưu động không biết đang nghĩ tới điều gì, hai má chợt đỏ bừng nhưng lập tức cắn nhẹ hàm răng, nhẹ nhàng theo sau.
Ba ngày sau, tại Ma cung cử hành nạp thiếp đại điển của Hô lão ma.
Đến chúc mừng còn có một ít ma tu tán tu chừng hai-ba mươi người.Nhưng những người này đều có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, sau đó lại có thêm mấy vị đại tu sĩ nữa.
Điều này làm cho nhận thức của Hàn Lập về tu tiên giới Đại Tấn phải xem lại một phen. Tu tiên giới Thiên Nam đích xác không thể sánh bằng.
Các tu sĩ đến chúc mừng gặp những ba gã tu sĩ Hoá Thần kỳ cùng Hàn Lập giao hảo thì đều giật mình. Nhưng khi nghe kể các sự tình về Hàn Lập như thiếu chút nữa đem Âm La Tông đánh cho tan tác, lại hướng Hô lão ma đòi người, còn giao thủ với Hô lão ma một phen thì trong lòng mỗi người đều hoảng sợ, cố gắng kết giao cùng Hàn Lập. Mỗi người đều khách vạn phần, không dám có chút chậm trễ.
Đã nhiều ngày qua, Hô lão ma đối mặt cùng Hàn Lập vẫn bình thường, dường như sự tình liên quan đến Tử Linh chưa từng diễn ra vậy.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng buông lỏng vài phần nhưng vẫn không bởi vậy mà hoàn toàn buông thả, cẩn thận dị thường. Tử Linh lúc này cũng không dám dễ dàng rời xa Hàn Lập, có một vị đại mỹ nữ theo sát bên người đi tiếp khách tự nhiên đối với Hàn Lập cũng không phải việc thống khổ gì.
Nhưng đại lễ vừa chấm dứt, Hàn Lập cùng Hướng Chi Lễ lập tức cáo từ, mang theo Tử Linh ly khai Ma cung, biến mất không thấy tăm hơi.
Ba tháng sau, tại đỉnh núi của một toà vô danh sơn, một gã nam tử trẻ tuổi lẳng lặng đứng trên khối cự thạch, nhìn ra xa.
Người thanh niên này khuôn mặt bình phàm, chính là Hàn Lập đã rời Ma Đà sơn mấy tháng trước.
Giờ phút này hai mắt hắn nhìn thẳng nhưng lại ẩn hiện một tia phức tạp cùng do dự.
Bỗng nhiên hắn nâng hai tay lên, chăm chú nhìn trong giây lát.
Ngay hôm trước, hắn còn cùng Tử Linh điên cuồng một trận.Cái cảm giác ôn nhu này thật sự là dễ chịu vô cùng. Nhưng hiện nay chỉ còn một mình hắn đứng tại đây.