Ở hai bên đại điện là hai hàng khách quý ngồi trong đó có cả nam lẫn nữ. Mọi người ai cũng tươi cười vui vẻ, khí độ trông rất bất phàm.
Chỉ một lúc sau, trong cung điện các vị cung trang nữ tử đã ca múa xong, tất cả cung kính hướng tới chủ tọa trưởng lão thi lễ rồi từ từ thối lui ra khỏi cung điện.
"Hô tiền bối, nhóm thị nữ này của ngươi dường như rất là xuất sắc, hay hơn lần trước nhiều. Xem ra đạo hữu đã bỏ nhiều công sức vào việc bồi dưỡng họ rồi." Một vị vận áo bào màu lam nho sinh đột nhiên mỉm cười mở miệng nói.
"Hắc hắc, đối với lão phu mà nói không có những sở thích gì khác nhưng mà với nữ sắc thì đặt biệt có hứng thú a. Nếu ngày nào đó tham ngộ được điều này thì có lẽ tu vi sẽ có đột phá. Dư sư điệt bọn họ nếu như theo lời của lão phu mà nói thì lão phu còn hy vọng bọn họ chuyên tâm vào việc tu luyện, có thể cũng có người tiến giai tới Hóa Thần cảnh giới. Nếu như vạn nhất ngày nào đó ta đây tọa hóa thì Thiên Ma Tông sẽ bị người khác tới trước cửa mà khi dễ." Mộc Quan lão giả sau khi ho nhẹ một tiếng rồi đột nhiên nói.
"Hô tiền bối nói đi đâu vậy, tu vi của các vị đạo hữu ở Thiên Ma Tông cũng chỉ cách có đột phá Hóa Thần một bước nhỏ mà thôi. Vì vậy việc đột phá Hóa Thần chỉ là việc nay mai. Mà thanh thế của Thiên Ma Tông ngày hôm nay ở nhân giới thì có ai dám tới cửa mà lớn tiếng chứ." Lam bào nho sinh vẻ mặt cười cười làm lành nói.
"Thật không? Gần đây nhất nghe người ta nói là ở Âm La Tông một trong thập ma đạo tông đã bị xóa tên. Việc này tưởng rằng không xảy ra thể nhưng thực tế đã xảy ra. Phải nói rằng ma tông này đã ở vị thế ma đạo đệ nhất mấy ngàn năm rồi, thanh thế cũng không thua gì bổn tông nhưng lại có kết quả như ngày nay. Giờ làm sao mà bảo trụ được truyền thừa nếu không muốn nói là rớt xuống nhị lưu tông phái rồi." Mộc Quan lão giả cười lạnh một tiếng.
Lam bào nho sinh cùng với những người khác không khỏi kinh ngạc nhìn nhau. Thật sự không biết Ma cung chủ nhân muốn nói cái gì, trong lúc này không ai dám tiếp lời nữa.
"Ta cũng nghe nói gần đây ở Âm la Tông có tới bảy tám vị Nguyên Anh cấp trưởng lão không hiểu đã bị giết thế nào. Ngay cả Phòng đạo hữu của Âm La Tông cũng không thể may mắn thoát khỏi mà cũng đồng dạng rớt xuống. Ngay cả người nào ra tay đối phó Âm La Tông cũng không có được manh mối gì. Điều này thật có chút cổ quái. Hay là Âm La Tông đã làm tức giận một vị Hóa Thần tiền bối nào đó?" Một tên cẩm bào đại hán hốt nhiên đem đề tài liên quan tới việc không tìm ra dấu vết là ai mà nói ra. Rồi cười to lên một tiếng sau đó nói tiếp: "Ha ha, lần này chư vị đạo hữu đến đây chỉ sợ hơn phân nửa đều là vì chuyện của Âm La Tông mà đến rồi. Các ngươi có thể yên tâm. Mặc dù là không biết ai ra tay xuất thủ, nhưng tuyệt đối không phải là mấy lão già của Đại Tấn ra tay."
Nếu không thì làm thế nào ta không biết chút tin tức gì. Có thể là một lão quái vật nào đó đi ngang qua rồi thuận tay làm một cái. Nhưng mà nếu như ra tay thêm một lần nữa mấy người chúng ta cũng không thể chịu ngồi yên đâu." Hô Khánh Lôi hai mắt tinh quang chợt lóe lên một cái rồi biến mất vô tung vô ảnh. Nghe được được lão giả nói như thế các vị tu sĩ khác đang ngồi đều thở nhẹ ra một hơi. Rồi sau đó cũng không bàn tới nữa mà chỉ nói đến những chuyện kỳ văn dị sự ở tu tiên giới mà thôi. "Đúng rồi, Hô tiền bối. lần trước ngươi nạp thiếp cũng đã qua hai trăm năm rồi. Lần này đây lại mở rộng Ma cung. Không biết những nữ tu này là ai mà có thể lọt vào trong pháp nhãn của tiền bối vậy." Một vị lục bào phu nhân trông như khoảng ba mươi tuổi đột nhiên khẽ cười rồi nói, trông nàng này cũng có vài phần tư sắc. Thấy phụ nhân hỏi như vậy, tất cả tu sĩ còn lại đều lộ ra vẻ hứng thú. Dù sao vị Thái thượng trưỡng lão của Ma tông này mặc dù thích nữ sắc nhưng chân chính làm thị thiếp nữ tu, trong cung này không có được mấy người. "Lần này nạp thiếp cũng không phải do lão phu nghĩ tới. Ba vị nữ tu này đều là những người thập toàn thập mỹ. Bất kể là nhan sắc hay là tu vi đều xuất sắc giống như nhau. Đặt biệt trong đó có một vị xuất sắc nhất hơn hai người kia một bậc. Lão phu thực hiện việc nạp thiếp lần này cũng chính là vì vị nữ tu này." Hô Khánh Lôi nghe có người để cập tới việc lần này muốn nạp ba vị thị thiếp nên trên mặt không khỏi lộ ra hài lòng mỉm cười. Dường như đối với ba vị nữ tu này rất là hứng thú. "Ha ha, nếu như được Hô tiền bối khen ngợi như vậy, không biết trong buổi lễ này có thể cho chúng ta được gặp mặt một chút không." Một tên đầu đà tóc bạc mặt mũi hung ác nghe vậy chịu không được hỏi. Những người khác nghe vậy trong lòng cũng cảm thấy hứng thú, đều muốn gặp mặt được ba vị nữ tu này là như thế nào. Mà lại có thể làm cho vị chủ nhân của ma cung này động tâm vậy? "Bọn ta là người tu đạo, tự nhiên không giống như là những tên thường nhân kia phải kiêng kỵ. Giờ mấy vị đạo hữu đã nói vậy thì tự nhiên là được rồi. Để ra nói người kêu bọn lên dâng mấy chén rượu tới các vị đạo hữu đây." Mộc Quan lão giả mỉm cười miệng vui vẻ đáp ứng ngay. Lời này vừa nói xong tên đầu đà kia khẽ biến sắc, vội vàng đưa hai tay ra vẻ không dám. Nhưng Hô Khánh Lôi lại khoát tay chặn lại, phía sau một tên cung trang nữ tử lập tức khom người đi tới trước. "Đi, đem ba vị tiên tử thỉnh xuất ra đây." Hô Khánh Lôi ra lệnh như vậy."