Hàn Lập nghe xong sắc mặt cũng biến đổi. Hướng Chi Lễ làm sao biết được ngoài Bát Linh Xích ra mình còn có Hư Thiên Đỉnh.
Tâm niệm vừa chuyển, hắn suy nghĩ một lát liền hiểu ra.
Chuyện này có thể là từ Tiểu Cực Cung truyền ra. Năm đó Hàn Kỳ đã biết trên người mình có Hư Thiên Đỉnh hơn nữa trước đó đã cùng với một số tu sĩ trong cung nói về chuyện này rồi. Nếu không chắc là vị Hướng Chi Lễ này biết được từ Loạn Tinh Hải. Mà đối phương xuất quỷ nhập thần như vậy coi như là đi qua Loạn Tinh Hải cũng không phải là chuyện kì quái gì.
Trong nháy mắt Hàn Lập suy nghĩ đến vô số khả năng nhưng trên mặt ngược lại vẫn lộ ra vài phần cẩn trọng.
"Hàn sư đệ không cần suy nghĩ nhiều. Thông Thiên Linh Bảo đối với tu sĩ bình thường mà nói thì đúng là bảo vật thế gian khó tìm. Nhưng đối với bọn ta là những Hóa Thần Kỳ tu sĩ thì nguyên bổn đã tung hoành ngang dọc nhân giới, dù cho Linh Bảo thần thông có to lớn đi nữa thì cũng chỉ như là dệt hoa trên gấm mà thôi không cần thiết lắm. Hơn nữa chúng ta, mấy lão già bất tử ở nhân giới sống lâu như vậy trong tay tự nhiên cũng có vài kiện Linh Bảo. Nhưng do khi khu sử những linh bảo này hao phí pháp lực quá lớn nhiều khi nguy hiểm tới tính mạng. Vì vậy không dám tùy tiện sử dụng để tránh dẫn động thiên địa linh khí mà tổn hại đến nguyên khí của chính mình." Hướng Chi Lễ dường như nhìn ra sự sợ hãi của Hàn lập nên làm như lơ đễnh nói.
"Thì ra là thế, thật sự là tại hạ suy nghĩ quá nhiều rồi." Nghe xong những lời này thần sắc của Hàn Lập bình tĩnh lại.
Mặc dù Hướng Chí Lễ nói chuyện có vài phần đạo lý nhưng hắn cũng không hoàn toàn tin cả.
Nếu có thể dễ dàng có được các loại linh bảo như vậy thì có lẽ không có ai tự mình buông tha chuyện tốt bậc này.
Mới vừa rồi vị Phong lão quái này nhìn thấy Bát Linh Xích của mình, trong mắt đã lộ ra vẻ tham lam muốn có được ngay.
Nhưng mà qua khẩu khí của Hướng Chi Lễ thì đối với mình có vài phần hòa hảo. Không biết là đối phương thấy mình thần thông không thấp hay là có mưu đồ gì khác hay không nữa.
Trong lòng Hàn lầp thầm tín toán không thôi.
"Hừ, Hướng huynh ngươi đây là có ý tứ gì. Vì sao lại muốn bảo vệ cho Hàn tiểu tử này. Ngay cả việc hắn có hai kiện linh bảo thì việc ta có hao tổn đi mười năm thọ nguyên thì cũng quyết giết hắn." Phong lão quái hừ lạnh một tiếng có chút không cao hứng.
"Hao tổn mười năm hơn thọ nguyên? Phong huynh thật sự là quá coi thường khả năng của Hàn sư đệ rồi. Nếu là Phong huynh muốn động thủ thì cũng không có khả năng dễ dàng giết được Hàn sư đệ. Nếu muốn vậy thì cũng phải trải qua một phen khổ chiến. Mới đầu cho là hao tổn mười năm nhưng thực sự có lẽ phải hao tổn tới trăm năm thọ nguyên cũng không chừng. Phong huynh thực sự chỉ vì là một chuyện nhỏ mà phải tiến tới việc hai bên phải lưỡng bại câu thương hay sao?" Hướng Chi Lễ lắc đầu, nghiêm sắc mặt.
"Trăm năm thọ nguyên? Hướng lão quỷ ngươi như thế nào mà lại xem trọng tiểu tử này như vậy?" Lão giả mặt ngựa cả kinh, xoay chuyển ánh mắt lần nữa đánh giá Hàn Lập với vẻ không tin.
"Vậy Càn tiểu tử cùng với Hàn Ly và những người của Âm La Tông gần đây bị mất tích là do ngươi giết phải không?" Hướng Chi Lễ cười khẽ một tiếng hốt nhiên hướng tới Hàn Lập hỏi.