Đây là chuyện gì, chẳng lẽ người này thật sự là cao giai yêu thú biến hóa thành? Nếu không thì loài người làm sao mà có thể sinh ra con mắt thứ ba chứ?
Đều này cho thiếu niên và thiếu nữ cả kinh, không kìm nổi lòng liền suy nghĩ như vậy.
Khi hai người bọn họ chuẩn bị quay ra mấy vị đồng môn nhắc nhở một hai câu. Trên không trung vị thanh niên quay đầu lại, từ trong con mắt thứ ba một đạo ô quang bắn ra, rồi chợt lóe lên không còn thấy bóng dáng.
Lập tức ở khoảng không gần đấy vang lên một tiếng ầm ầm, bạch quang chợt lóe, một đạo nhân ảnh từ trong hư không quỷ dị hiện ra chỉ cách người thanh niên kia có mười trượng.
Nhìn kỹ người này đúng là một vị lão giả khoảng hơn sáu mươi tuổi, trên đầu tóc bối theo hình tam giác, hai chân để trần với một khuôn mặt giống như mặt ngựa thật dài. Trông rất là kỳ quái. Nhưng ngay khi lão già này vừa xuất hiện, lập tức không nói lời, mà vung một tay lê,n hướng tới phía đối phương chụp tới một cái.
Trên đỉnh đầu người thanh niên, không gian ba động, liền xuất hiện một cái bàn tay màu vàng nhạt thật lớn,nhanh như thiểm điện hướng phía dưới chụp tới.
Nhưng người thanh niên này dường như đã có dự tính trước, hai cánh sau lưng vừa động. Thân hình ngay tại chổ biến thành một đạo ánh sáng biến mất. Sau đó một khắct lại xuất hiện ở một chỗ gần đó với sắc mặt âm trầm nghiêm trọng.
"Phong Lão Quái! Ngươi truy đuổi theo ta đã hơn một tháng, ngươi cũng biết rõ ràng là không thể nào bắt giữ được Hàn mỗ. Vậy thì vì sao mà cứ đuổi theo mãi. Rút cuộc là muốn gì?" Hai hàng lông mày của người thanh niên nhíu lại hét lớn lên một tiếng, âm thanh phảng phất giống như một tiếng nổ, khiến cả khu vực không trung xung quanh rung động không ngừng.
Phía dưới đang đứng xem cuộc chiến vốn là một đám đê giai tu sĩ,không kịp đề phòng liền kinh hãi hướng nhìn lên trên không trung. Hai lỗ tai kêu lên ù ù, rồi cả đám nhao nhao đứng không vững liền ngã quỵ trên mặt đất. Còn tu vi thấp kém hơn nữa thì ngã ra trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Chỉ có một số ít có pháp khí hộ thân và có tu vi cao hơn là đám Luyện Khí Kỳ tu sĩ là còn có thể duy trì được sự tỉnh táo. Nhưng toàn thân bọn họ như rã rời, mệt mỏi không cách nào đứng dậy được. Chỉ còn cách miễn cưỡng ngước nhìn các vị cao nhân tiền bối trên không trung với sắc mặt trắng bệch.
Những vị tu sĩ còn tỉnh táo này tất nhiên bao gồm cả người đầu tiên phát hiện ra dị dạng trên không trung. Bọn họ cùng với những vị đồng môn tu sĩ khác,đồng loạt âm thầm kêu khổ không ngừng.
Nếu là lúc bình thường bọn họ có thể gặp được một vị cao giai tu sĩ,thì đó chính là cơ duyên trời cho, muốn cầu còn không được. Nhưng mà hiện giờ gặp phải hai tên cao giai tu sĩ đang tranh đấu lẫn nhau thì tình hình hoàn toàn trái ngược, giống như là tai vạ đang đổ xuống đầu họ vậy. Tất cả bọn họ đều lộ vẻ kinh hoàng và hoảng sợ.
Bắt nguồn từ đấu pháp đáng sợ của cao giai tu sĩ. Mặc dù bọn họ không tận mắt nhìn thấy nhưng từ trong miệng của trưởng bối tông môn kể lại thì đã được nghe rất nhiều lần. Không kể là ai sau khi kể chuyện xong đều luôn cẩn thận dặn dò bọn họ, một khi gặp chuyện này, phải chạy trốn thật xa, càng xa càng tốt. Một khi uy năng cao giai tu sĩ đánh nhau lan đến gần thì bọn họ chỉ có con đường chết mà thôi.