Hắc mang kia chính là thanh ma tuỷ phi đao.
Lại nói tiếp thanh phi đao này lợi hại vô cùng,đặc biệt là khả năng ẩn tàng đáng sợ,nhưng với khoảng cách gần như vậy thì luôn có dấu hiệu để nhận ra,đặc biệt là đối với một ít đại tu sĩ mà nói,linh giác đã đạt tới cảnh giới khó tin rồi.
Cho nên Hàn Lập trước đó đã dùng Kinh Thần Thứ ra tay trước khiến đầu óc đối phương đau nhức,thần niệm buộc phải quay về trong cơ thể.Sau đó Hàn Lập mới dùng Ma Tuỷ Phi Đao từ phía sau lưng đối phương ra tay đánh lén,yên lặng bay đến cổ trảm xuống,dễ dàng đem đầu đối thủ gỡ xuống.
Chỉ có thể nói một màn phân thắng bại kia chỉ xảy ra trong nháy mắt ma thôi.
Nếu không,cho dù Hàn Lập có dùng thủ đoạn khác bắt được đối phương lại cũng không phải dễ dàng gì,chỉ sợ phải động tay chân một phen.
Lại nói tiếp,cũng vì vị này đối với chiến giáp của mình rất tự tin,hắn tuyệt đối không ngờ Hàn Lập lại có Ma Tuỷ Phi Đao,loại ma khí kinh khủng này trong tay.Chiến giáp của hắn một chút hiệu quả cũng không có,không cho hắn có cơ hội tranh thủ đến khi có thể nhận thức,dùng một kích phản thủ.
Chẳng qua,ngay khi sự tình xảy ra đối với Âm La Tông tông chủ thì nguyên bản Hàn Lập đang đứng bất động thì hai cánh đột nhiên mở ra,hoá thành một đạo thanh quang không thấy bóng dáng.
Ngay sau đó,thân hình Hàn Lập hiện lên bên cạnh thi thể không đầu kia.
Nhưng đúng lúc này,thi thể dột nhiên phát sinh dị biến,quỷ dị bảnh trướng rồi bạo liệt,một cỗ huyết vân bắn tung toé khắp nơi,đặc biệt là hướng Hàn Lập vừa đứng đón đầu đánh tới.
Hàn Lập trong lòng hoảng sợ,không chút lưỡng lự giơ hai tay lên.
"Ầm"một tiếng nổ lớn vang lên.
Hai đạo lôi điện hình cung bắn ra đan xen vào nhau hoá thành một lưới vàng lớn,kim quang lập loè hướng về phía huyết vân.
Huyết vân kia tất nhiên là một loại bí thuật ác độc do tu sĩ dùng chính máu huyết của mình ngưng tụ thành,nhưng lại hoàn toàn bị Tịch Tà Thần Lôi khắc chế.Kết quả là ngay khi song phương tiếp xúc,huyết vân bị kim võng bao vây lập tức biến mất.
Nhân cơ hội này,một tiểu nhân đen thui bị một khối huyết vân bao lấy đã sớm phi độn mà chạy.
Tiểu nhân này chính là Nguyên Anh của Âm La Tông tông chủ.
Chỉ trong nháy mắt,nó liền phi độn ra ngoài ba muơi trượng,sau đó liền thi triển thuấn di thần thông,liên tiếp loé lên hai cái liền cùng một đám huyết vân thuấn di ra mười trượng nữa.Từ đó,nới rộng khoảng cách với Hàn Lập chừng trăm trượng,bộ dáng sắp mất tăm mất tích.
Hàn Lập thấy một màn như vậy,sắc mặt trầm xuống,bỗng nhiên cười lạnh một tiếng,sau lưng tiếng sấm vang lên,trên hai cánh hiện lên hồ quang hai màu xanh trắng,sau đó một khoả lôi cầu hiện lên ngay phía sau,vây quanh đôi cánh đang chuyển động không ngừng.