Tuy rằng hắc khí nồng đậm dị thường nhưng hai mắt Hàn Lập lam quang chớp động,đem yêu vật trong hắc khí xem xét rõ ràng.
Đúng là một thân luyện thi ô giáp cao lớn,một con cầm hai cây giáo ngắn phát ra hoàng quang,hai con thì cầm một thanh trường thương màu xanh biếc,con cuối cùng lại khiêng một thanh lang nha bổng màu xám bạc thật lớn.
Trên mặt đám luyện thi này lộ ra một đám răng nanh,hai mắt lục quang chớp động,tựa hồ như là Thi Vương,đại khái đều có tu vi cấp bậc Nguyên Anh kỳ,đặc biệt là con khiêng lang nha bổng kia trên người thi khí nồng đậm dị thường,tựa hồ đã có tu vi Nguyên Anh trung kỳ.
Hàn Lập thấy cảnh này trong lòng cũng ngạc nhiên nhưng lại không lo sợ chút nào,không nói lời nào lấy từ trong tay áo ra một bình nhỏ đen thui rồi ném vào không trung,hai tay bấm pháp quyết liên tục.
Năm đạo hôi bạch chi khí từ trong bình xì ra,sau khi biến ảo thành đủ các loại hình dáng liền ổn định thân hình,nhe nanh múa vuốt và phát ra một trận cười quái dị,đồng thời ma khí màu xám trắng trên người toả ra nồng nặc,bộ dáng hung ác dị thường.
"Ngũ Tử Đồng Tâm Ma?" Âm La Tông tông chủ đứng đối diện vừa thấy ngũ ma, trong lòng không khỏi trầm xuống,hắn cùng Càn lão ma làm sư huynh đệ đã nhiều năm như vậy, lại như thế nào nhận thức không các ma đầu mà Càn lão ma đã tỉ mỉ luyện chế ngày đó.
Nhưng ngay thời điểm đối phương đang kinh nghi,Hàn Lập thúc giục pháp quyết,trong tay ngũ ma hiện lên hai cặp cốt đao,không chút do dự hung hăng đánh tới.
"Đi!"
Sự tình lúc này không cho phép có sự chần chờ,Âm La Tông tông chủ chỉ có thể cắn răng ra lệnh cho tam thi phản công,ba con ô giáp luyện thi trong hắc khí liền vọt ra,không cam lòng yếu thế hung hăng đánh về phía ngũ ma.
Mà vị Âm La Tông tông chủ tay áo lại run lên,một viên châu màu đen rơi vào lòng bàn tay,tay kia lật lại,một phiến lụa màu vàng đồng dạng xuất hiện trong lòng bàn tay.
Nhưng chưa chờ vị Âm La Tông tông chủ tế ra đồ vật thì tam thi cùng ngũ ma đã giao thủ với nhau trước.
Ba cỗ giáp thi vừa khi ra tay thì trong miệng phun ra ba cỗ lục khí,tuy chưa đánh lên người ngũ ma nhưng đã nghe thấy một mùi tanh hôi truyền đến,chính là thi độc đã tích tụ không biết bao nhiêu năm trong bụng.
Nếu là tu sĩ bình thường bị thi độc này đánh trúng thì một thân tu vi hơn nửa là uổng phí,nhưng ngũ ma cũng không phải là nhân loại,đối với loại thi độc này cũng không hề tránh né mà đồng dạng cũng há miệng phun ra năm cỗ hàn diễm màu sắc khác nhau.
Hiện tại cũng không phải là lúc luận bàn tu vi nên Hàn Lập đối với vị Âm La Tông tông chủ này tất nhiên không cần nương tay.Cho nên vừa khi ngũ ma động thủ liền dùng ma diễm cực hàn đã luyện được.
Năm loại ma diễm vừa gặp nhau liền hoá thành một biển lửa ngũ sắc cuồn cuộn tiến lên,chẳng những đem thi độc thổi bay mà một đạo hoả lãng cự đại đem tam thi bao vào trong.