"Hừ! Ta đâu có rảnh hơi như vậy. Dù ta có tu luyện thành Nguyên Từ Thần Quang, trong một khoảng thời gian ngắn luyện thành nhất nhị tầng, có thể di động được Nguyên Từ Sơn nhưng không thể thu nhỏ bỏ nó vào túi trữ vật để đi bằng con đường Truyền Tống Trận về Thiên Nam được" Hàn Lập lại thở dài, thì thào nói (Thằng này vãi, còn cách hỏi tác giả là được.hhihih).
"Ừ, nếu như vậy ta cũng không còn cách nào tốt hơn. Nếu là ở Linh Giới, ta liền dùng Càn Khôn Đái trực tiếp bỏ Nguyên Từ Sơn vào trong. Nhưng ở đây thì…" Đồng tử lắc đầu, vẻ mặt lộ ra sự đáng tiếc.
Hàn Lập không biết Càn Khôn Đái là cái vật chi chi, nhưng lại biết thêm có một loại không gian bảo vật khác, trong lòng kinh ngạc, nhưng cũng biết không thể trông cậy vào vị Thiên Giải Thánh Thú này. Xem ra lúc này chỉ có tự chính mình suy nghĩ biện pháp.
Tuy hắn muốn mượn lực Nguyên Từ Sơn đột phá Hóa Thần, nhưng không muốn bị người khác bắt ép. Cho dù tu luyện tại Nguyên Từ Sơn nhưng không thể ở chỗ Thiên Tinh Thành được. Nếu ở Lạc Vân Tông hắn cũng sẽ không tu luyện Nguyên Từ Thần Quang.
Lấy thanh danh của hắn ở Thiên Nam, sớm hay muộn rồi cũng để lộ tin tức, sẽ giống như Tinh Cung, rước lấy một mối đại họa cho Lạc Vân Tông.
Tốt nhất tìm một chỗ cực kỳ an toàn, tuyệt không để cho người khác tìm thấy, một hơi tu luyện công pháp này đại thành, không để cho người khác một chút cơ hội.
Bất quá chuyện hắn tu luyện công pháp này hay không vẫn chỉ là sự lựa chọn thứ hai. Vẫn còn cách hắn mượn lực Hàn Diễm của Ngũ Ma để đột phá Hoá Thần Kỳ. Nếu may mắn thành công tự nhiên hắn sẽ không vội vã tu luyện Nguyên Từ Thần Quang, nếu không dù công pháp này có uy lực kinh người, hắn cũng không muốn lấy dây tự buộc mình.
Mặc kệ như thế nào, chuyện thiết yếu lúc này là toàn lực thử xem còn có diệu pháp nào thu thập được Nguyên Từ Sơn. Nếu có thể giải quyết việc này, tự nhiên không còn nhiều kiêng kỵ băn khoăn nữa.
Trong lòng nghĩ thông suốt như vậy, tạm thời Hàn Lập đặt hết tất cả lo lắng ra sau lưng, liền vỗ vào túi linh thú bên hông, nhất thời hơn mười chương phù triện hiện lên trong tay, hắn giơ tay, tất cả phù triện này trực tiếp bắn về phía tiểu sơn.
Lúc này đây, các phù triện đều bình yên vô sự bay đến phía trên tiểu sơn, vẫn chưa có điều gì bất ổn xảy ra. Hàn Lập thấy vậy trong lòng vui mừng, hai tay vội vàng kháp quyết, thúc giục thần niệm. Thanh âm bạo liệt "ầm, ầm" phát ra, hơn mười đoàn linh quang ở mặt ngoài thạch bích bạo liệt, phù triện trong nháy mắt hoá thành tro tàn.
Sắc mặt Hàn Lập có chút khó coi, khẽ thở dài, lật tay lần nữa, trong tay xuất hiện một pháp bàn. Hắn bèn hướng tiểu sơn ném pháp bàn tới, đoàn đoàn quang đoàn màu sắc khác nhau vây quanh Nguyên Từ Sơn chậm rãi chuyển động, đồng thời trong động quật vang lên thanh âm chú ngữ trầm thấp của Hàn Lập.