Hàn Lập điên cuồng khu động pháp lực, miệng quát khẻ một tiếng.
Toàn thân Cự Kiếm linh quang đại phóng, rung lên, nhất thời hóa thành con Kim sắc Giao, xoay tròn trên không trung một cái, liền hung hăng bổ xuống.
"Ầm, Oanh, long…long", cự đại Kim hồng bổ vào cự trụ. Phong Hỏa Cự trụ cứng như sắt thép bị kim quang chia làm hai nửa, phân ra hai bên ngã xuống ầm ầm. Đứng xa nhìn lại thấy như trời sụp đất nứt.
Các Nghịch Tinh Minh tu sĩ ở phụ cận xung quanh đều hốt hoảng ngự khí bay lên không trung.
Mà động tĩnh lớn như thế, tu sĩ song phương đều giật cả mình, hướng mắt nhìn về nơi phát khởi. Hàn Lập lúc này, tà áo tung bay, phiêu phiêu huyền phù trong không trung không nhúc nhích, tự nhiên tất cả nhìn thấy. Sau khi thấy Hàn Lập, một phương thì sắc mặt đại biến, một phương thì mừng như điên thét lên, hoàn toàn bày biện ra biểu tình tương phản.
Đương nhiên cũng có người không rảnh rang mà nhìn tới Hàn Lập.
Tỷ như có một đôi nam nữ, căn bản không thể bận tâm cái gì đang diễn ra xung quanh, đang bị năm con quỷ vây quanh, trong miệng phát ra tiếng chửi mắng không ngừng. Nói ra thì cũng vừa khéo, Lam Sắc Ma Khí cùng Phấn Hồng Hương Vụ của Song Ma vừa đúng bị Hôi Bạch Sắc Ma Diễm của Ngũ ma khắc chế, chỉ còn biết cầm cự chống đỡ.
Triệu lão giả cùng Tử Bào đại hán đứng ở phụ cận thấy vậy liền vừa mừng vừa sợ, vội vàng liều mạng thúc giục vô số bảo vật pháp khí, gia nhập vây công Lam thị Song Ma. Về phần hơn mười đoàn Kim Sắc Trùng Vân do Hàn Lập thả ra cũng đang mặc sức thể hiện uy phong.
Dưới phân thần chỉ dẫn của Hàn Lập, chúng chuyên môn tìm kiếm các tu sĩ Nguyên anh của Nghịch Tinh Minh xuống tay. Chỉ thấy nơi bọn chúng đi qua vang lên thanh âm vù vù, đỉnh đầu của tu sĩ bị trùng vân bu lại, vô luận pháp khí pháp bảo hộ thân gì cũng đều các điểm kim quang thôn phệ biến thành hư ảo. Liền sau một lúc công phu, đã có mười mấy danh tu sĩ bị Phệ Kim trùng cắn nuốt sạch sẽ.
Kể từ đó, thế trận phía Nghịch Tinh Minh đại loạn, trùng vân đi đến đâu, tu sĩ dạt đến đó, giống như gặp phải độc xà, mọi người đều thoái nhượng ba thước. Hơn nữa mắt thấy Hàn Lập một kiếm hủy diệt mắt trận của Phong Hỏa Thiên tuyệt đại trận, toàn bộ Nghịch Tinh Minh tu sĩ trong lòng đều đại chấn, sỹ khí rơi xuống tận cùng.
Các tu sĩ Nghịch Tinh Minh liền quay đầu bỏ chạy.
Lúc đầu chỉ có mười mấy người, sau đó như bệnh dịch lây lan, kéo theo thành hàng trăm người xoay người bôn đào tứ tán. Thậm chí không cần Hàn Lập ra tay, thế cục Nghịch Tinh Minh tan tác đã định. Ngay cả Long lão giả và lão ẩu thấy tình thế bất ổn, cũng chỉ công đối thủ vài cái lấy lệ, rồi lập tức hóa thành hai đạo độn quang chạy mất không thấy bóng dáng.