Hàn Lập nghe vậy, bèn dụng thần niệm chuyển từ thú qua xe dò xét, gật gật đầu, cũng không nói gì thêm. Tất cả đều lên xe. Người đánh xe là một gã khổng lồ thân hình cao hai truợng, đầu trọc lóc bóng lưỡng, tuy chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ, nhưng thân thể trần trụi giống như được đúc từ tinh cương, sát khí bức người.
Trong tay đại hán này cầm một cây bạch sắc trường tiên, hắn khoắng roi lên không trung, nhất thời một tiếng tiêm minh chói tai phá không phát ra. Mấy em giao long đang lười biếng nằm chảy thây dưới đất, lập tức linh động hẳn lên, rung chân xoay người đứng lên. Thú và xe cùng gào thét hoá thành một đoàn bạch quang bay vút lên trời, tốc độ cực nhanh không thua gì độn tốc của Nguyên anh sơ kỳ tu sĩ.
Một khắc sau, đám Hàn Lập đã đến phía trên đại môn của Thiên Tinh Thành. Lúc này từ bốn phương tám hướng, phong hoả chi lực không ngừng oanh kích lam sắc quang mạc trên đảo. Cho dù thân nằm trong sự bảo hộ của quang mạc, nhưng thanh âm ầm ầm như sấm rền, làm cho các phàm nhân cùng các Tán tu trong thành đều cực kỳ khiếp đảm.
Dù sao ai cũng biết, tuy thoạt nhìn quang mạc vẫn dày đặc dị thuờng, nhưng cứ bị phong hoả chi lực đại trận công phá liên tục như vậy, vỡ trận chỉ là vấn đề thời gian.
Hàn Lập lúc này đứng tại một góc hẻo lánh của cửa thành, hướng ra xa xa ngắm nhìn. Tình hình bên ngoài quang mạc không có gì tốt đẹp, so với lúc hắn tiến vào cũng không sai biệt lắm, trong tầm mắt hắn hiện giờ tất cả chỉ có hai màu hồng, xanh. Cho dù hắn thần thông, cũng vô pháp từ bên trong nhìn ra quá xa.
Hắn nhàn nhạt liếc mắt về phía cổng thành, đã nhanh chóng tụ tập hơn hai ngàn tu sĩ thấp giai, người thì đả toạ điều tức, người thì rà soát cẩn thận lại các pháp khí, bùa chú. Tất cả đều cẩn thận chuẩn bị khâu cuối cùng trước khi xuất kích.
Triệu lão giả và Tử bào đại hán đều đã đi ra khỏi xe, sắc mặt ngưng trọng, đang cùng vài trưởng lão khác thương lượng điều gì đó.
"Hàn huynh, thiếp thân có chuyện muốn cầu, không biết đạo hữu có đáp ứng?" Sau lưng tiếng bước chân vang lên, không chờ Hàn Lập quay đầu, một thanh âm thanh thúy truyền đến.
"Chuyện gì?"
Hàn Lập xoay lại, nét mặt thản nhiên.
Sau lưng chính là cung trang nữ tử, Lăng Ngọc Linh, lúc này ngọc dung nàng âm tình bất định, đại mi nhíu chặt, tựa hồ đã hạ quyết tâm thật lớn để nói ra điều này.
"Lát nữa sẽ là một trận đại chiến, quyết định sinh tử của Tinh Cung ta. Nhưng nói thật, Nghịch Tinh Minh cũng đã chiêu lãm một số khổ tu chi sĩ chưa từng xuất thế. Cho dù có Hàn huynh tương trợ, phần thắng bất quá cũng chỉ là năm ăn năm thua mà thôi. Nếu trận chiến này có thể thắng, tự nhiên hết thảy không cần phải làm phiền thêm đạo hữu. Nhưng vạn nhất xuất hiện tình hình đại bại, ta hy vọng đạo hữu khi thoát thân, có thể đem mấy người ly khai Tinh Hải tới địa điểm ghi trong ngọc giản này, chiếu cố thêm một phần cho bọn họ"