Sự tình yêu dị khiến các tầng lớp cao tầng trong Tinh Cung đều cho là có liên quan đến Hàn Lập. Nhưng không lâu sau, tất cả đều thấy rõ tình hình trước mắt. Mặc cho ai nhìn thấy vị đại tu sĩ này cùng Tây Môn trưởng lão tựa hồ có thâm cừu đại hận.
Chẳng qua, hoài nghi cũng chỉ là hoài nghi, các Tinh Cung trưởng lão chỉ dám nói thầm, không ai dám công khai với Hàn Lập, tất cả đều giả câm vờ điếc xem như không biết.
Sỡ dĩ như vậy là do đối phương là một Đại tu sĩ, ai lại dám trêu chọc. Chủ yếu là tìm chứng cớ chứng minh đối phương xuất thủ. Nhưng đối phương lại có đầy đủ lý do một mực phủ nhận việc này.
Bởi vì trong đoạn thời gian Tây Môn trưởng lão mất tích, Hàn Lập đang cùng Triệu trưởng lão hàn huyên trao đổi tâm đắc tu luyện, chưa bao giờ rời đi. Đương nhiên những kẻ có tâm cơ đều nhìn ra đây chỉ là Chướng nhãn kế sách của Hàn Lập. Hảo một chút ngăn chặn mồm miệng của bọn họ.
Cho dù biết rõ chân tướng sự việc, nhưng sự tình Hàn Lập không tự xuất thủ, mà làm cho một gã tu sĩ Nguyên anh biến mất trong thế gian một cách dễ dàng, khiến cho các Tinh Cung trưởng lão phát lạnh rung cầm cập.
Nếu là tu sĩ bình thường, chả cần phải có chứng cớ gì, cứ trực tiếp tóm lấy đối phương, sưu hồn liền biết hết thảy. Nhưng Hàn Lập lại là một Nguyên anh hậu kỳ tu sĩ, ai lại dám rước họa vào thân.Vài tên trưởng lão trước kia từng có giao hảo với Tây Môn trưởng lão, giờ phút này cũng im thin thít.
Huống chi sau này còn phải nhờ vả đối phương, giờ phút này tuyệt đối không thể đắc tội. Vì thế từ Lăng Ngọc Linh đến các trưởng lão khác chỉ biết giả hồ đồ ngó lơ.
Sau nửa ngày trao đổi cùng Triệu trưởng lão, Hàn Lập quay lại mật thất bế quan.
Mà Triệu trưởng lão cũng nghe tin tức chuyện của Tây Môn trưởng lão mất tích, run sợ cả ngày, cuối cùng chỉ biết cười khổ, thần tình vẻ bất đắc dĩ.
Kế tiếp, lão cũng không canh giữ địa phương bế quan của Hàn Lập, mà chuyển giao trách nhiệm này cho hai gã đệ tử Kết đan kỳ, rồi phiêu phiêu rời đi.
Đối phương cùng lão ngồi một chỗ, mà có đủ thần thông diệt sát một Nguyên anh tu sĩ, hắn còn cố giám thị chỉ tổ lãng phí thời gian, nên thức thời rời xa là tốt nhất. Biết đâu đối phương lên cơn động sát khí đối với mình.
Kể từ đó, một màn hí kịch diễn ra.
Rõ ràng Tinh Cung bị mất một vị trưởng lão, nhưng hậu sự chỉ xử lý sơ sài, chả nghe tầng lớp cao tầng nói gì. Thậm chí tên của Tây Môn trưởng lão cũng nhất thời trở thành cấm ngữ. Ngược lại, cả đám đem sát quyền ma chưởng, tập trung tinh lực trút hận vào trận đại chiến sắp sửa diễn ra.