" Nếu Tinh Cung bị hủy, đạo hữu cho rằng ta có thể bảo toàn tính mạng? Đương nhiên ý bổn cung không phải là để Hàn huynh liều mạng với Vạn Thiên Minh, chỉ hy vọng đạo hữu tương trợ bọn ta hành động một chút mà thôi. Điều này hẳn là nằm trong tầm tay của Hàn huynh" Lăng Ngọc Linh nhíu mày, chậm rãi nói.
" Thật sự tương trợ cũng không phải là không được. Nhưng vấn đề mấu chốt là đối phương tồn tại một đại tu sĩ, một khi động thủ, xảy ra chuyện liều mạng cũng là chuyện tình không thể đoán trước. Bằng không nếu Lăng đạo hữu đồng ý, khi đối phương thi triển sát thủ lợi hại, tại hạ liền rời đi. Tại hạ khả dĩ cũng có thể ra tay một lần. Huống hồ, chuyện Tinh Cung bị hủy và chuyện an nguy của đạo hữu, căn bản là hai chuyện khác nhau. Cho dù Tinh Cung không tồn tại, cho dù phải trả giá, ta vẫn đảm bảo được tính mạng của đạo hữu. Đó cũng là sảng khoái hoàn thành lời hứa với lệnh tôn năm xưa. Nếu không chỉ dựa vào điều kiện giao dịch năm xưa cùng Song Thánh vẫn chưa đủ cho tại hạ phiêu lưu mạo hiểm" Hàn Lập bình tĩnh, chỉ rõ mấu chốt của vấn đề. Lăng Ngọc Linh biến sắc.
"Hàn đạo hữu! Nghe khẩu khí của ngươi tựa hồ vẫn có thể thương lượng được. Chỉ cần có đủ lễ vật, lão phu có nói sai không?" Triệu lão giả suy đoán lời nói của Hàn Lập, nhướng mày, vuốt râu hỏi.
"Đương nhiên! Thế gian này cái gì cũng có giá của nó. Chỉ cần Quý Cung biết điều, Hàn mỗ cũng nguyện mạo hiểm một phen" Hàn lập cười tiêu sái, không chút che dấu nói.
"Nga, Hàn đạo hữu muốn điều kiện gì?" Mã trưởng lão ánh mắt lấp lóe, mở miệng.
"Không phải tại hạ muốn cái gì mà Quý Cung định dùng cái gì để cho tại hạ động tâm" Thần sắc bất động, Hàn Lập thản nhiên nói.
Các Tinh Cung trưởng lão, giờ phút này thần sắc thay đổi, trực tiếp truyền âm trao đồi với nhau.
Vừa rồi Hàn Lập cự tuyệt, các lão quái vật sống lâu năm này vẫn thấy bình thường. Làm cho bọn họ liều mạng cùng với một tu sĩ đồng giai mà không được lợi lộc gì, hẳn chỉ có thằng ngu mới làm. Huống hồ đây là tranh đấu với một đại tu sĩ, mức độ nguy hiễm viễn siêu hơn so với bình thường.
Nhưng muốn làm Hàn Lập động tâm, điều kiện sẽ không dễ dàng. Dù sao các pháp bảo, tài liệu bình thường, thậm chí công pháp bí thuật, các đại tu sĩ như thế nào lại để trong mắt.
Lăng Ngọc Linh ngồi ở chủ vị, nhìn các trưởng lão trao đổi, ngọc dung âm tình bất định. Một lát sau, nàng hé đôi môi đỏ mọng nói:
"Hàn huynh nói như vậy cũng có đạo lý, nhưng các lễ vật bình thường chắc Hàn huynh không để trong mắt. Bổn cung nguyện đem Nguyên Từ Thần Quang tu luyện chi pháp và Nguyên Từ Thần Sơn làm điều kiện trao đổi, Hàn huynh thấy thế nào? Công pháp này huyền ảo thần diệu, cũng chỉ có Hàn huynh mới có tư cách tu luyện thành toàn"