Về phần Đổng Huyên Nhi vận một thân bạch y, đôi môi đỏ tươi khẽ động vài cái, cuối cùng cũng không nói gì, nhưng trên mặt ánh mắt phứcc tạp, tựa hồ có chút kích động, mừng rỡ, lại có chút gì đó xa lạ cùng oán hận.
"Hạm cô nương đến chỗ này, tại hạ cao hứng còn chưa kịp nữa, sao lại nói tới cái gì làm phiền với không phiền chứ, ngươi cũng không cần xưng hô với ta cái gì tiền bối với không tiền bối, cứ gọi một tiếng Hàn đại ca là được. Ngươi tựa hồ đã đến Kết Đan trung kỳ đại thành, xem ra tiến vào hậu kỳcũng là sắp tới chuyện tình sớm muộn thôi."
Hàn Lập vừa cười vừa nói.
Hoàng sam nữ tử vừa nghe Hàn Lập nói như thế, trên mặt hiện vẻ đỏ ửng,nhưng lập tức gật đầu mừng rỡ.
"Lần nay đến đây, ta kỳ thật là muốn cảm ơn ân Hàn đại ca năm đó hai lần không giết, nếu đổi lại là rơi vào trong tay tu sĩ khác, Vân Chi này hai lần chỉ sợ một lần đều không thể sống." Hạm Vân Chi cảm kích thấp giọng nói.
"Xem ra ngươi đã nhớ lại tất cả chuyện tình Huyết Sắc Thí Luyện năm đó rồi, cũng biết việc phát sinh sau đó là do tại hạ gây nên."
Hàn Lập đầu tiên là ngẩn ra,lập tức trở nên cảm thấy tức cười.
Nói cũng kỳ quái,Hàn Lập tự nhiên mơ hồ đem nàng này coi như là tiểu muội của mình, vị Hạm Vân Chi này tựa hồ đối với Hàn Lập cũng có cảm giác không sai biệt lắm, nói mấy câu liền quên đi thân phận Hàn Lập hiện nay, thân mật dị thường cùng hắn nói chuyện rồi cười rộ lên.
Nói chuyện một lát, Hàn Lập và nàng này lại bắt đầu ôn lại một ít chuyện cũ về Thái Nam tiểu hội năm đó và Huyết Sắc Thí Luyện, cùng khiến cả hai không ngừng cảm khái. Năm đó khi hai người tham gia hội kia thì tuyệt không nghĩ tới hai, ba trăm năm sau bọn họ sẽ lại gặp gỡ trong hoàn cảnh này.
Lúc ấy một tên Trúc Cơ Kỳ tu sĩ cũng là đối tượng mà bọn hắn ngưỡng mộ.
"Đúng rồi, vị Đổng tỷ tỷ này là ta làm quen được trong điển lễ. Nghe nói là đồng môn của Hàn đại ca, lần này có chút việc đến tìm Hàn đại ca."
Hạm Vân Chi như chợt nhớ ra điều gì, sau khi đột nhiên xoay đầu hướng Đổng Huyên Nhi cười một tiếng liền nói vậy với Hàn Lập.
"Năm đó Đổng tiên tử đích xác giống ta đều là môn hạ Hoàng Phong Cốc, bất quá tu vi Đổng đạo hữu tựa hồ so với lần gặp mặt vội vã trước đây không có gì tăng tiến rõ ràng, bộ dáng hình như là dẫm chân tại chỗ."
Hàn Lập nghe xong Hạm Vân Chi nói như vậy, liếc mắt nhìn về phía Đổng Huyên Nhi ôn hòa nói.
"Ta trở nên như thế này còn không phải do ngươi ban tặng sao!"
Đổng Huyên Nhi sau khi sắc mặt thay đổi lúc trắng lúc hồng, đột nhiên cắn răng, phi thường tức giận hướng Hàn Lập nói.
Hàn Lập không hiểu ra sao, ngẩn người ra.
Hạm Vân Chi chớp chớp mi mắt, cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
"Đổng tiên tử,lời này có ý tứ gì, Đổng đạo hữu tu vi đình trệ không tiến có liên quan gì với Hàn mỗ?"
Phục hồi tinh thần lại, Hàn Lập trong lòng tự nhiên không hài lòng, sắc mặt trầm xuống nói.