Một làn hương mùi thảo mộc thơm ngát ập vào mặt,trong hộp gỗ là một mảnh màu xanh mơn mởn,mà ở giữa hào quang là một viên châu màu xanh biếc lớn bằng ngón cái lẳng lặng nằm trong hộp.
Thần niệm của Hàn Lập đảo qua một cái,phát hiện viên châu này không phải bằng đá cũng không phải bằng gỗ,nhất thời không nhìn ra loại tài liệu tạo thành.
Mà khi viên châu này lộ ra,trong nháy mắt vùng phụ cận tràn ngập mộc linh khí.Hít sâu một hơi,tinh thần Hàn Lập cũng không khỏi run lên.
"Quả nhiên là Tụ Linh Châu!Chính là viên châu này thời xưa từng xuất hiện một ít,cũng không biết là do Tiên Thiên hình thành hay do con người luyện chế ra.Hiện giờ tại Tu Tiên giới đã sớm tuyệt tích rồi,không nghĩ tới quý môn cũng sở hữu một mai.Chẳng qua,Yến tiên tử! Quỷ Linh Môn các người thực sự nguyện ý đem vật quý này tặng ta sao?Phải biết rằng một tu sĩ tu luyện mộc thuộc tính công pháp chỉ cần mang theo vậy này là có thể tiếp kiệm được hơn phân nửa thời gian tu luyện."Hàn Lập vươn hai ngón tay kẹp hạt châu nhìn kỹ,sau đó nhìn qua thiếu phụ ngồi đối diện thần sắc lúc này đã hồi phục lại.
"Hạt châu này đúng là bảo vật khó gặp tại nhân giới,nhưng so sánh với sinh tồn của bổn môn thì ba người chúng ta có thể hiểu được nên chọn cái nào.Hơn nữa, Hàn huynh hẳn là biết rất rõ Quỷ Linh Môn chúng ta rất ít có công pháp mộc thuộc tính,vật ấy trong tay chúng tôi cũng không có mấy tác dụng.Chẳng bằng đem vật này đổi lấy sinh cơ cho tông môn thì hơn."Yến Như Yên thần sắc nghiêm nghị nói.
"Hai kiện đồ vật trước cùng Tu Linh Châu đối với ta đích xác rất có tác dụng.Nhưng muốn ta thay mặt cho Ngự Linh Tông nói giúp các người thì Quỷ Linh Môn còn phải làm cho ta một việc nữa mới được,nếu không" Hàn Lập hơi hơi lắc đầu.
"Sự tình gì?Chỉ cần bổn môn có khả năng, nhất định sẽ không để cho đạo hữu thất vong."Hoàng bào đại hán đôi mắt sáng ngời,vội vàng hỏi.
"Ta mặc kệ những người khác trong Vương gia,nhưng Vương Thiền ta không hy vọng gặp lại.Nếu không Hàn mỗ tuyệt không có hướng thú đi cứu trợ cừu gia của chính mình.Các người hiểu được ý của ta chứ?"Hàn Lập quét mắt nhìn qua đại hán một cái nhẹ nhàng trả lời.
Lão giả họ Chung mặt mày biến sắc,Yến Như Yên khuôn mặt cũng trắng bệch.Nghe vậy,hoàng bào đại hán sắc mặt liền trầm xuống nhưng cũng không xuất hiện sự giật mình.
"Ý tứ Hàn huynh ta có thể hiểu được.Ta nghĩ việc này cũng không thành vấn đề.Chung sư huynh,ngươi cảm thấy sao?"Đại hán xoay người hỏi Chung lão giả một câu.
"Nếu Hàn huynh đã kiên trì như vậy,vì truyền thừa của bổn môn,ta nghĩ Vương Thiền sư chất hẳn là sẽ vì bổn môn mà tận lực."Lão giã thần sắc âm trầm,thở dài nói.
"Nếu sư huynh cũng không có ý kiến vậy Yến mỗ thay mặt bổn môn đáp ứng Hàn huynh chuyện này."Đại hán cũng không hề do dự gật đầu đáp ứng Hàn Lập.