Dịch: Thần Phong
Hai đợt lôi kích cuối cùng quả nhiên giống như Hàn Lập đoán trước, sau khi bị hắn dùng ngân sắc tiểu thuẫn cản hơn nửa uy lực xong, cuối cùng bị Thiên Lan thú dùng yêu đan ngăn lại.
Lúc sóng lôi điện cuối cùng biến mất, mây đen trên không trung cũng quỷ dị như lúc đến vậy, trong nháy mắt ngàn dặm mây đen tan hết, ánh mặt trời lại chói chang hiện ra.
Thiên Lan thú ở trong pháp trận giờ đang được bao phủ trong vài tầng yêu khí màu trắng ngưng kết thành một cái kén lớn màu vàng, mặt ngoài còn khẽ phập phồng.
Hàn Lập thấy vật trên mặt một chút dị sắc cũng không có.
Yêu thú này trải qua lôi kiếp giờ đang một lần nữa trọng tổ thân thể, biến hóa thành hình người mà thôi. Loại biến hóa này không chịu sự khống chế của yêu thú mà giống như con người lúc mới sinh ra vậy. Xấu hay đẹp cũng là do quá trình biến hóa tự thân sinh ra, đương nhiên cũng có liên quan đến chủng tộc của bản thân nữa.
Tỷ như yêu thú kiểu yêu hồ nếu có thể biến hóa bình thường đều trở thành tuấn nam mỹ nữ. Còn một số yêu thú bình thường bản thể xấu xí không chịu nổi, thì lúc biến hóa hình người đương nhiên cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu. Hàn Lập chợt nhớ tới việc gì, chợt quay đầu liếc mắt nhìn phía xa chỉ thấy tàn thi của con cự khâu biến dị sớm đã bị Phệ Kim Trùng cắn nuốt không còn tí nào. Giờ phút này đám Phệ Kim Trùng đang bay vù vù trên không trung.
Hắn cũng không nghĩ nhiều, thét lớn một tiếng, nhất thời đám kim sắc trùng vân vội hướng về phía bên hắn lao đến, trong nháy mắt Phệ Kim Trùng đã bị hắn thu vào túi linh thú.
Sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống một bên, nhắm mắt đợi Thiên Lan thú trong pháp trận hoàn tất biến hóa.
Kết quả, một lần ngồi xuống này cũng mất một ngày một đêm.
Đến khi thần sắc của hắn chợt động, mở to đôi mắt thì từ trong cái kén lớn bỗng truyền đến vài tiếng "Phốc phốc" trầm đục, rồi một cánh tay trắng nõn dị thường từ bên trong xuyên ra, sau đó bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc của đồng tử.
"Cuối cùng cũng đại công cáo thành, đã làm phiền đạo hữu."
Hàn Lập nghe vậy liền cười, chậm rãi đứng dậy…
Mấy ngày sau, Hàn Lập yên lặng quay về Tử Mẫu Phong ở Vân Mộng Sơn. Hắn hiện giờ đang ở trong mật thất của động phủ, xem xét chiếc sừng rực rỡ ánh vàng trong tay, trước người đặt một cái hồ lô và ba kiện pháp khí. Đối diện hắn, đang lơ lửng trong không trung là môt chiếc đỉnh màu xanh lớn khoảng một trượng, trên đỉnh một tiểu đồng mặc áo vàng môi hồng răng trắng, tay cầm một quyển sách da thú đang thoải mái ngồi xem.
Người này đương nhiên là Thiên Lan thú giờ đã hóa thành hình người. Nhìn hình dạng này cùng với ảo ảnh lúc trước huyễn hóa ra mặc dù không giống hệt, nhưng cũng có bảy tám phần tương tự.