Nửa tháng sau, thạch môn của mật thất tự mở ra, thanh quang loé lên, Hàn Lập và nhân hình Khôi Lỗi quỷ dị xuất hiện. Hàn Lập liếc mắt nhìn Khôi Lỗi, mỉm cười. Hắn sờ đầu, nhất thời trên đỉnh đầu hiện ra một con hắc lục sắc Nguyên Anh.
Lúc này sắc mặt của Nguyên Anh đờ đẫn, thân hình nó nhoáng lên, hoá thành một đạo ô quang tiến nhập vào trong nhân hình Khôi Lỗi không thấy bóng dáng. Một lát sau, hai con mắt đờ đẫn của Khôi Lỗi chợt chớp mấy cái, tràn ngập sinh linh chi khí, dường như lột xác trở thành người sống.
"Không tồi. Qua nhiên như ta tính toán. Sử dụng đệ nhị Nguyên Anh trong bí thuật phụ thể của Đại Diễn Bảo Kinh, cho đệ nhị Nguyên Anh trực tiếp điều khiển Khôi Lỗi, giải quyết được vấn đề không điều khiển được Khôi Lỗi ở khoảng cách quá xa. Xem ra về sau khi đi ra ngoài một thời gian ngắn thì có thể lưu lại đệ nhị Nguyên Anh và Khôi Lỗi trong động phủ được rồi" Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, khẽ vỗ tay cười nói.
"Hàn đạo hữu làm như vậy thật là một ý tưởng tuyệt diệu. Nhưng ngươi không sợ xuất hiện lại tình huống đệ nhị Nguyên Anh có nguyên thần tự chủ, rồi sẽ phải đi thu hồi lại đệ nhị Nguyên Anh, thật là muôn vàn trắc trở như lần trước sao?"
Trong tay áo Hàn Lập truyền ra tiếng nói vẻ không cho là đúng của Đồng tử.
"Điểm này không cần đạo hữu nói thì ta cũng đã nắm rõ. Nhưng lúc này đây, ta sẽ dùng thần thức hậu kỳ mới tham ngộ, động thủ cước trên nhân hình Khôi Lỗi. Trừ phi thần thức của đệ nhị Nguyên Anh mạnh hơn ta, nếu không ta sẽ tuỳ thời làm cho Khôi Lỗi tê liệt" Hàn Lập trả lời.
"Hắc, hắc. Xem ra đạo hữu đã sớm cân nhắc việc này. Lão phu chỉ thật đa sự" Đồng tử cười hắc hắc.
"Hàn mỗ cảm kích ý tốt của Thiên Lan đạo hữu. Kế tiếp, đạo hữu muốn độ biến hoá lôi kiếp ngay tại Tử Mẫu Phong hay là muốn ta tìm một chỗ bí ẩn khác giúp đạo hữu độ kiếp?" Hàn Lập chuyển đề tài, bỗng nhiên nhắc đến việc độ kiếp.
"Ở Tử Mẫu Phong có lẽ không thích hợp lắm. Dù sao khi biến hoá lôi kiếp, có cấm chế cũng không thể che dấu nơi trú ngụ. Tuy lão phu tin tưởng thần thông của đạo hữu nhưng tìm một nơi ổn thoả hiếm có dấu chân người thì tốt hơn" Đồng tử do dự một lát, rồi uyển chuyển đề nghị.
"Cũng được. Để ta gặp mặt Uyển nhi xong thì sẽ tìm cho ngươi một địa phương thích hợp" Hàn Lập không có ý tứ làm khó dễ, lẹ làng đáp ứng.
Sau đó hắn ra khỏi động phủ, trước hết đi gặp Nam Cung Uyển trong Lạc Vân Tông, xem tình hình tu luyện của nàng thế nào. Một ngày sau, Hàn Lập vô thanh vô tức ly khai Lạc Vân Tông, độn quang hướng phía Tây phóng đi. Năm ngày sau, Hàn Lập xuất hiện tại một cánh đồng hoang vu trong một khu vực cực kỳ hoang vắng. Phiến thổ địa này không có lấy một ngọn cỏ, liếc mắt nhìn quanh, chỉ thấy đất vàng và đá xám trắng lổn nhổn khắp nơi. Trước hết Hàn Lập đem khu vực này làm trung tâm, trải thần thức ra mấy vạn lý kiểm tra lại một lần. Chưa nói đến tu sĩ, mà cả người phàm đều không có lấy một mống.