"Bày trận!".
Khuê Hoán và phụ nhân đã sớm để ý động tĩnh của phong ấn, thấy tình cảnh này, cùng tề thanh phát ra mệnh lệnh.
Ba mươi sáu đệ tử Lạc Vân Tông đồng thời cầm hướng về phong ấn ném các trận kỳ trận bàn trong tay vào không trung. Trong nhất thời, các khí cụ bày trận đại phóng linh quang, tầng tầng ngũ sắc quang hà từ trong hư vô hiện lên, rồi áp xuống. Đoàn ô quang kia không kịp đề phòng, vừa cảm thấy ngũ sắc linh quang chớp loé, đã bị quang hà như một cái túi, vây lại bên trong.
Trong ô quang tự nhiên là đệ nhị Nguyên Anh. Tại thời điểm nó bị Hỏa Diễm của Tam Diễm Phiến bao phủ, bèn vội vàng theo bản năng kích phát tất cả ma khí đã quán thể ra ngoài, lấy bảo mệnh làm trọng. Tuy rằng ma khí bị Hoả Diễm biến thành hư ảo, thậm chí ngay cả ma khu cũng bị luyện hoá hơn bán phần, nhưng đánh bậy đánh bạ như vậy lại vô tình giải trừ được ma hoá, trong nháy mắt nguyên anh đã khôi phục linh trí.
Mà nó cũng may mắn có được trí nhớ lúc trước của Hàn Lập, ngay ranh giới sinh tử, liền quyết đoán đầu tiên sử dụng ma khí tự bạo Xích Huyết Kiếm, phá khai Tam Sắc Hỏa Diễm, sau đó lại sợ Hàn Lập dùng Phong Lôi Sí đuổi theo, liền cắn răng một cái, lấy ra kiện Âm La Phiên đã được chữa trị rồi tự bạo luôn kiện này. Sức mạnh bạo phát của hai kiện bảo vật này tự nhiên không phải là nhỏ, mà dưới tình huống Hàn Lập không đề phòng, liền làm cho nó có một đường sinh cơ, không coi Hàn Lập vào đâu, bỏ chạy đi ra.
Chẳng qua nó rất rõ ràng với loại thủ đoạn này tuyệt không thể ngăn cản được Hàn Lập lâu, nên trong lòng đã sớm chú ý quyết định, một khi độn ra khỏi Ma Uyên sẽ lập tức thi triển Nguyên Anh thuấn di thuật chạy trốn đến một tòa đảo trong Thất Linh Đảo. Để phòng ngừa vạn nhất, nó đã sớm bố trí một chỗ ẩn thân bí ẩn tại tòa đảo này. Thậm chí còn bày bố thêm vài bảo vật đặc thù và pháp trận ẩn dấu khí tức cực cao, tin tưởng tuyệt đối có thể dấu giếm được thần niệm của Hàn Lập, tranh thủ được thời gian để thở dốc.
Nhưng đệ nhị Nguyên Anh tuyệt không nghĩ tới Hàn Lập thông thường thích hành động độc lập mà bây giờ triệu tập nhiều thấp giai tu sĩ ở ngoài phong ấn như vậy. Hơn nữa đã bố trí sẵn một cấm chế pháp trận có uy lực không nhỏ, phong tỏa bên ngoài phong ấn, chờ nó chui đầu vào lưới. Hiện tại đệ nhị Nguyên Anh bị nhốt trong quang hà, tự nhiên kinh sợ dị thường.
Bàn tay nhỏ bé của nó điên cuồng đánh không ngừng về bốn phía của quang hà, từng ra từng đạo đạo hắc kiếm khí cuồng bạo chém ra. Nhưng ngũ sắc quang hà này lại có chút thần diệu. Tuy bị hắc kiếm khí chém tiêu tán hơn phân nửa, nhưng lại lập tức lóe lên khôi phục lại như ban đầu, không tạo cho đệ nhị Nguyên Anh bất cứ cơ hội nào độn thoát. Đệ nhị Nguyên Anh bèn thay đồi phương sách, đột nhiên hai tay chà xát, hướng phía ngoài đồng thời đánh ra.