Trong đôi mắt đỏ quạch tràn đầy ý bạo ngược, căn bản không phải là mắt của người bình thường mà giống như con mắt của một con dã thú tràn ngập sát ý điên cuồng. Tâm niệm của Hàn Lập nhanh quay ngược lại, đang kinh nghi không biết có phải chính mình là mục tiêu của đối phương, thì bóng đen kia rú lên, thân hình nhoáng lên một cái, bỗng nhiên ở trong ma khí liền biến mất.
Thần sắc của Hàn Lập chợt động, cũng không hoảng sợ, tay áo bào run lên. Một cái Ngân Sắc Thuẫn Bài xuất hiện, tùy thời hóa thành một ngân sắc quang mạc, đem chính mình bao vào trong đó. Mà ngay tại thời điểm hắn làm xong vòng bảo hộ, thì ở sau lưng, ma khí liền một trận quay cuồng, một cánh tay đen thui phủ đầy lông thô, nhanh như chớp, chộp vào ngân sắc quang mạc.
Một tiếng "Oanh…" vang thật lớn.
Ma trảo xâm nhập vào trong quang mạc chừng nửa thước thì dừng lại.
Hàn Lập chỉ cảm thấy quang mạc phòng hộ có một trận hoảng loạn, đồng thời một cỗ đại cự lực trực tiếp truyền tới. Hắn khẽ biến sắc, cước bộ nhất động, thân hình thoáng lui về sau hai bước nhỏ, mới có thể hóa giải cỗ cự lực này trùng kích.
Nhưng tay hắn đồng thời nhoáng lên, một cây trường kiếm màu vàng liền quỷ dị hiện ra trong tay, cũng không quay đầu lại, chém ngược ra sau một nhát. Kim quang lóe lên, nửa cánh tay đen đầy lông đã bị nhát chém này cắt đứt, rơi xuống. Bóng đen rống to một tiếng, thân hình lui về sau mấy bước, mới trụ vững lại. Nhưng đôi mắt đỏ vẫn tiếp tục nhìn Hàn Lập tràn đầy sự hung tợn.
"Quả nhiên là ngươi. Nhưng có vẻ quán thể đã bất thành, bị ma hóa, thần trí đã bị lạc" Lúc này Hàn Lập mới xoay người lại, cẩn thận đánh giá bóng đen vài lần, đột nhiên khẽ thở dài một hơi.
Giờ phút này bóng đen chỉ cách hắn mười trượng, tự nhiên hắn quan sát được rõ ràng đối phương. Thoạt nhìn thì đối phương vẫn là có bộ dáng đại khái của Thiên Sát Ma Thi, nhưng hắc bào trên người chỉ còn phân nửa, lộ ra thi mao thật dài. Mà tại các bộ vị yếu hại có hắc giáp phiến cỡ quyền đầu che đậy, chớp động âm hàn quang mang. Gương mặt bị một tầng hắc khí nhàn nhạt bao lại, mơ hồ bên trong là ngũ quan vặn vẹo dị thường, thập phần dữ tợn.
Cánh tay của Ma Thi bị hắn chém rụng, nhưng ngay tại miệng vết thương hoàn toàn không có một giọt máu, dường như trong cơ thể không có máu tươi. Trong miệng nó phát ra tiếng rống trầm thấp, nhìn chằm chằm Kim kiếm trong tay Hàn Lập nhưng cũng không có đánh tiếp.
Hiển nhiên cú chém vừa rồi của Hàn Lập đã làm cho nó kiêng kị. Cho nên tuy rằng tâm thì hận không thể xé xác đối phương ra từng mảnh nhưng bản năng thì bảo dừng. Bên hông nó có một cái túi giống như túi trữ vật, tay không có đeo găng đang lục lạo, không biết sẽ lấy ra bảo vật gì để đối phó. Bộ dáng xem ra vẫn còn chút linh trí.