"Có chút ăn không tiêu, ngươi thật sự cho là thế?"
Ngụy Vô Nhai hai mắt chợt híp lại, nói.
"Thế nào? Chẳng lẽ ngươi cùng Hợp Hoan liên thủ thật sự không địch lại tiểu tử họ Hàn kia?" Chí Dương thượng nhân cả kinh hỏi.
"Ngươi cũng quá coi trọng lão phu rồi, bọn ta hai người liên thủ, cũng chỉ chống đỡ đối phương được trong chốc lát liền tổn thương nguyên khí."
Ngụy Vô Nhai đờ đẫn nói.
"Không có khả năng! Hàn tiểu tử mặc dù thần thông quảng đại, nhưng cũng chỉ mới tiên giai hậu kỳ, so với ba người chúng ta còn trễ hơn nhiều. Tại sao hai người các ngươi liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn được?"
Chí Dương thượng nhân thần sắc khẽ biến, lắc đầu liên tục vẻ mặt như không thể tin được.
"Ta dù sao cũng là một gã nhất danh tu sĩ. Cũng không phải là không có chút mặt mũi, chẳng lẽ lời ta nói là gạt đạo hữu sao? Huống hồ đạo hữu đừng chê cười, hiện tại thần thông người kia thực sự thâm sâu không lường được, tuy nhìn qua thì có vẻ hai người chúng ta chỉ thua hắn đôi chút, nhưng chính là đối phương căn bản không dùng toàn lực. Hơn nữa ta còn có cảm giác, hắn thực sự có thực lực tiêu diệt đám Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ chúng ta."
Trong mắt Ngụy Vô Nhai hiện lên vẻ kinh hãi nói.
Chí Dương thượng nhân nghe được như thế, người ngây dại cả ra.
"Tất nhiên nếu Chí Dương huynh không tin lời này của mỗ, chi bằng chính mình đến Lạc Vân Tông thử một lần. Hắc hắc đạo hữu nhanh như vậy chạy đến chỗ của ta, chỉ sợ cũng mang trong lòng ý định này."
Ngụy Vô Nhai đột nhiên cười lạnh nói.
Chí Dượng thượng nhân biến sắc, nhưng cũng không mở miệng phản bác, xem ra thực sự bị Ngụy Vô Nhai đoán trúng rồi.
"Nếu ta là đạo hữu, tự nhiên sẽ không tự rước lấy nhục nhã. Nếu là Ngụy mỗ thì cũng chả sao cả, đại hạn của ta cũng sẽ nhanh đến thôi, cho dù thần thông Hàn tiểu tử kia có thể sánh ngang Hóa Thần kỳ, ta cũng không còn tâm tư để mà để ý nhiều hơn nữa. Nhưng đạo hữu cùng Hợp Hoan lão ma phía trước còn không ít năm tháng, chỉ sợ không thể trêu chọc vào người này được."
Ngụy Vô Nhai nhàn nhạt nói thêm.
"Cái gì? Ngụy huynh thọ nguyên tới rồi?" Chí Dương thượng nhân ngẩn ra, lập tức kinh hãi hỏi.
"Không sai, ta tiến giai hậu kỳ so với các ngươi còn sớm hơn hai trăm năm, tự nhiên sẽ đi trước các ngươi một bước, phỏng chừng cũng chỉ còn mấy năm nữa thôi. Còn ngươi cùng Hợp Hoan cũng còn có chút thời gian, cũng không hoàn toàn hết hy vọng tiến giai vào Hóa Thần, nói không chừng còn có một đượng sinh cơ."
Ngụy Vô Nhai thần sắc cơ độc khẽ nói.
"Ngụy huynh, ngươi…"
Chí Dương thượng nhân muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng nhất thời không nói nên lời, thần sắc phức tạp vô cùng.
"Chỉ cần đại đạo không thành, bằng vào ta đã ở nhân giới này phong vân hơn nửa đời, kết quả vẫn chỉ là công dã tràng mà thôi. Chí Dương huynh, ta và ngươi tương giao nhiều năm như vậy, nếu chịu nghe lời ta khuyên bảo, cũng sẽ không liên lụy Thiên Nam cùng Tông môn, một lòng khổ tu vẫn là tốt nhất. Đừng giống như ta, rơi vào cái kết cục phải ngồi chờ chết này, huống hồ lấy thần thông Hàn tiểu tử hiện giờ, sau khi ta ra đi, ngươi cùng Hợp Hoan Lão Ma liên thủ cũng không phải đối thủ. Không bằng đem cái hư danh Thiên Nam đệ nhất này vứt bỏ đi, cũng coi như bán cho đối phương một cái nhân tình. Dù sao thần phục một tông môn, cũng chỉ là chuyện tình bình thường, ta tin tưởng Hàn tiểu tử cũng sẽ không gây áp lực gì quá mức với hai ngươi. Ngươi cũng có thể thừa dịp này chuyên tâm tu luyện."