Khi Hàn Lập nghe Lữ Lạc nói, trong lòng mới buông lỏng được một chút.
Xem ra so với dự đoán của bản thân cũng không sai lệch nhiều, cho dù không có hắn tự ra tay giải trừ phong ấn, Nam Cung Uyển cũng không bị ảnh hưởng gì. Chẳng qua, nếu phương pháp giải lời nguyền đã tới tay, thì tự nhiên không thể lãng phí được. Vẫn nên thi pháp một lần cho Nam Cung Uyển, để tránh lưu lại hậu quả không tốt về sau.
Ngay trong nháy mắt, trong lòng Hàn Lập đã ra quyết định.
Lúc nói chuyện phiếm, ba người đã đi tới phía trước cấm chế đại trận của Lạc Vân Tông.
Bởi vì ở trên đường, Lữ Lạc đã để lại một đạo truyền âm phù, cho nên khi hai người vừa bay đến, nhất thời toàn bộ đại trận đang tràn ngập trong màn sương mù kỳ ảo lập tức trở nên quay cuồng, dần dần tán loạn rồi biến mất.
Toàn bộ tòa trấn sơn đại trận bắt đầu bị tiêu trừ đi.
Hàn Lập thấy vậy liền cả kinh. Nhưng hắn vẫn chưa kịp nói gì thì mấy trăm tu sĩ Trúc Cơ Kỳ dưới sự hướng dẫn của hơn mười Kết Đan Kỳ tu sĩ tất cả đều nhanh chóng tập trung bắn vào sơn môn, ngay tức khắc một đôi đối(câu đối liễn ấy à) từ giữa không trung, phân biệt ra hai bên hiện ra, theo sau đó là một câu hô vang dội khắp nơi của hơn trăm người:
"Đệ tử Lạc Vân Tông, cung nghênh Hàn trưởng lão Nguyên Anh đại thành, quay về sơn môn." Sau những lời ca tụng hoan hỉ, chúng tu sĩ mang vẻ mặt hương phấn hướng về Hàn Lập thi lễ thật sâu. Hiển nhiên việc Hàn lập trở thành hậu kỳ đại tu sĩ đã được Lữ Lạc dùng truyền âm phù báo trước cho chúng đệ tử chuẩn bị tiếp đón.
Cho nên chúng đệ tử mới có thể bày ra nghi thức tiếp đón cực kì phô trương tại sơn môn này.
Nói chung một vị đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đứng ở sơn môn đại biểu cho cái gì, thì chúng đệ tử Lạc Vân Tông đều dị thường hiểu rõ. Chẳng những Lạc Vân Tông lập tức trở thành Thiên Nam siêu cấp tông môn, nguồn tài nguyên tu luyện sẵn có hay chiếm cứ được sẽ vượt xa hơn trước rất nhiều. Bọn họ giờ đã là môn hạ của siêu cấp tông môn, tự nhiên mỗi người đều mừng rỡ như điên.
Hàn Lập hướng về Lữ Lạc ở một bên cười khổ hai tiếng.
"Lữ sư huynh, ta đây không phải là ngoại nhân, không nên dùng mấy nghi thức gây kinh động mọi người đến thế?"
"Ha ha, Hàn sư đệ sao lại nói đâu vậy. Sư đệ tiến giai trở thành đại tu sĩ, đệ tử bổn tông tự nhiên phải tiếp đón long trọng chứ. Thêm môt thời gian nữa, bổn tông còn muốn cử hành một cái đại điển chúc mừng hỉ sự này, đồng thời mời trưởng lão các môn phái khác đến dự lễ. Nếu không sao có thể xứng với thân phận hiện giờ của đệ được." Lữ Lạc cười ha ha rồi nói.
"Tùy sư huynh vậy. Chẳng qua là sư đệ đối với việc này không để ý nhiều lắm, đến lúc đó ra mặt xem như là đủ rồi." Hàn Lập chỉ biết ngậm ngùi bất đắc dĩ mà nói.
Dựa theo lệ thường ở Thiên Nam, nếu có tu sĩ nào tiến giai trở thành tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, đích thật phải cử hành một hồi điển lễ long trọng dị thường, thông báo cho toàn bộ Thiên nam. Làm cho các tông môn khác xác nhận việc này, từ đó về sau xác lập rõ vị thế của vị đại tu sĩ này, cả địa vị siêu cấp tông môn của họ luôn.