"Sư tôn cho gọi ta?" Lão giả tên là Phụng Chí, chần chờ hỏi một câu, như sợ mình nghe lầm.
"Bảo ngươi lại đây, còn do dự cái gì, vị tiền bối này có chuyện muốn hỏi ngươi. Ngươi không phải trước kia vốn cư trú ở nơi này sao?"
Nho sinh như sợ vị đồ đệ này của mình hành động chậm chạp, làm cho Hàn Lập không vui, ngữ khí có phần nghiêm khắc nói.
"Dạ! Đệ tử sẽ tới ngay đây."
Sau khi xác định mình không có nghe nhầm, vị lão giả Trúc Cơ Kỳ này chỉ có thể cắn răng bay tới, bay tới tới bên cạnh nho sinh.
"Ngươi trước kia cư ngụ ở đây?"
Hàn Lập ánh mắt quét nhìn lên người Phụng Chí vài lần, thần sắc khẽ động, chậm rãi hỏi.
"Khởi bẩm tiền bối, vãn bối trước khi nhập môn, nơi này quả thật chính là chỗ cư ngụ trước kia của tổ tiên vãn bối."
Lão giả Trúc Cơ Kỳ kính cẩn trả lời, không dám giấu diếm một chút nào.
"Nguyên quán ở đây, mà ngươi làm như thế nào có thể Trúc Cơ thành công?" Hàn Lập gật gật đầu, tiếp đó hỏi một câu ngoài dự kiến của mọi người, làm cho những người ở đây hơi ngẩn ra, cũng không hiểu lời này như thế nào.
"Là do gia mẫu của vãn bối gặp được một vị cao nhân tiền bối, đưa tặng một quả Trúc Cơ Đan, mới có thể thuận lợi Trúc cơ thành công."
Phụng Chí trong lòng lấy làm kỳ quái, nhưng trong miệng vội vàng trả lời.
"Nói như vậy, ngươi chính là hậu nhân của Tiểu Mai."
Hàn lập thần sắc có vẻ trở nên hoà hoãn.
"Tiểu Mai, tiền bối nhắc tới chẳng lẽ chính là ngoại tổ mẫu của vãn bối, chẳng lẽ tiền bối chính là vị tiền bối mà đã đưa tặng Trúc Cơ Đan kia." Phụng Chí đầu tiên là khẽ ngẩn ra, sau đó như nhớ tới cái gì liền thất thanh kêu lên.
"Ngươi còn không có quá ngu ngốc, cũng có thể đoán được." Hàn Lập cười hắc hắc nói
"Đa tạ đại ân tiền bối năm đó tặng đan, vãn bối vẫn luôn ghi nhớ trong lòng."
Lão giả Trúc Cơ này thần tình vô cùng vui mừng, vội vàng hư không vái xuống.
Nho sinh cùng hắc phu lão giả kia nghe thấy vậy trong lòng có chút cả kinh.
Hàn Lập cũng không có tránh né, sau khi nhận một lễ của đối phương, mới thản nhiên nói:
"Ta năm đó trước khi đại đạo chưa thành, cùng tổ tiên của các ngươi coi như là cũng có duyên gặp mặt, sau khi gặp lại mẫu thân của ngươi, mới đưa tặng viên Trúc Cơ Đan, cũng coi như là kết hạ một chút tình cảm năm đó. Nhưng mà, nhìn ngươi bây giờ vẫn còn dừng lại ở Trúc Cơ trung kỳ, có thể thấy tư chất của ngươi cũng không tính là xuất sắc lắm, hiện giờ tuổi lại quá già, chỉ sợ con đường tu tiên cũng chỉ dừng tại đây mà thôi."
"Tư chất của vãn bối có hữu hạn, làm cho tiền bối thất vọng rồi."
Lão giả Phụng Chí sắc mặt khẽ ửng đỏ trả lời.
" Khặc …Khặc! Ta có cái gì mà phải thất vọng. Chỉ có điều làm sao Hoá Vũ Môn này lại có thể chuyển tới núi này. Nơi này năm đó chính là nơi cư ngụ của chủ nhân cũ của ngoại tổ mẫu của ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Mà chủ nhân của ngoại tổ mẫu của ngươi được xem là một vị bạn tốt ngày xưa của ta."
Hàn Lập bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống, khẩu khí lập tức trở lên băng lạnh nói.
Bên cạnh, nho sinh cùng hắc phu lão giả, nhất thời sắc mặt liền đại biến.