"Như thế nào, các hạ ban bố sắc lệnh đấy à" Hàn Lập hơi cười cười.
"Tu sĩ nổi danh ở Loạn Tinh Hải, cho dù là nhận chưa đầy đủ nhưng lão phu cũng biết bảy tám phần giọng nói cùng dáng vẻ. Nhưng tựa hồ chưa nghe nói qua nhân vật như các hạ. Di! Không đúng, tựa hồ có chút quen mắt" Đại hán đầu bóng trước là lạnh lùng, nhưng sau khi ánh mắt đánh giá lại cẩn thận, liền nhướng mày, có chút kinh nghi thì thào nói.
Hàn Lập nghe được lời này, đồng tử co rụt lại, trong mắt hiện lên hàn mang đao phong.
"Nếu đạo hữu nói như thế, vậy nhượng cho đạo hữu. Chúng ta đi!"
Đại hán âm tình bất định, suy nghĩ trong chốc lát, chợt nhớ ra cái gì, thần sắc khẽ biến, lùi lại nói ra như vậy.
Ba người bọn diễm lệ nữ tử nghe vậy, không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Quanh thân đại hán đầu bóng chợt loé lên kim sắc, cuốn lấy nữ tử bên cạnh, định dùng độn quang rời đi.
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập không có chút dấu hiệu, một tay nhấc lên, một đạo thanh quang bổ ra, loé lên lướt tới nhắm đầu đại hán hung hăng chém xuống.
Vị Kim Hoa Lão Tổ này không thể bỏ chạy, kinh sợ thét lớn, vội tế ra Kim Sắc Thuẫn bài hoá thành một mảng kim hà bảo vệ toàn thân.
"Oanh", một đoàn kim quang trong không trung bạo liệt mở ra, hào quang chói mắt, làm cho đám người lão giả phải nhắm chặt hai mắt, không dám mảy may nhìn thẳng.
Sau khi quang hoa tắt đi, hiện ra Kim Hoa lão Tổ có vẻ đã bị thương, Kim Thuẫn có chút bị tàn phá, nhưng nữ tử đứng phía sau thì vẫn bình yên vô sự.
Hắn đã ngăn được cú đánh của Hàn lập.
"Đạo hữu sao lại như vậy? Ta đã nhượng nơi này cho các hạ rồi mà, vì sao còn xuất thủ?" Kim Hoa lão Tổ thần tình tức giận, gầm nhẹ.
"Ý gì à? Ngươi đã nhận ra ta, ta còn thả ngươi đi nữa sao?" Hàn Lập khoé miệng hơi động, cười lạnh một tiếng.
Sát tâm nổi lên, lập tức hắn không nói hai lời, một tay vỗ vào túi trữ vật ở thắt lưng, một kiện Hàng ma trượng bắn ra, nhoáng một cái trên không trung liền biến mất, sau đó liền quỷ dị xuất hiện trên đỉnh đầu đại hán.
Hàn Lập hai tay kháp quyết, miệng lẩm bẩm niệm chú, Hàng Ma trượng hoàng mang đại phóng, nghênh phong hoá thành mười đoản trượng hung hăng đập xuống dưới.
Khí thế phảng phất như một toà núi nhỏ trực tiếp áp xuống, chưa thực hạ xuống mà không khí ở phụ cận xung quanh đã có chút vặn vẹo, không trung thậm chí truyền ra tiếng rung động dữ dội.
Tu vi tăng tiến, hiện giờ Hàn Lập sử dụng pháp bảo của Côn Ngô Tam Lão uy lực viễn siêu hơn xưa.
Kim Hoa lão Tổ phía dưới kinh hãi.
Đối phương thật là một gã tâm ngoan thủ lạt, chỉ dựa vào một ít phán đoán đã lập tức ra tay hạ sát thủ, căn bản chẳng muốn nghe hắn giải thích. Uy lực bảo vật này quá lớn, vuợt xa tưởng tượng, đỉnh đầu đã thấy tê dại, Kim Sắc Thuẫn Bài tuyệt không thể ngăn đỡ được.