Ma hồ đảo là một toà vô danh tiểu đảo nằm yên lặng gần nội Tinh hải. Biết được vị trí đảo này cũng chỉ có một số ít Tán Tu đang sống trong các tiểu đảo phụ cận mà thôi.
Đảo này sỡ dĩ có một cái tên quái dị như vậy khiến người khó quên là bời vì trong đảo có một hồ nước mà trong đó sản sinh một loại tài liệu gọi là Thúy Đồng. Tài liệu này cũng chẳng phải là loại gì quý hiếm, nhưng cũng được dùng để chế luyện vài món độc môn pháp khí, cho nên đôi khi cũng có vài thấp giai tu sĩ ngẫu nhiên đến vớt.
Mà hồ nước này không biết là do quá nhiều Thúy Đồng hay không, cả hồ đều xanh biếc như Phỉ Thúy, mức độ xanh biếc hơn nhiều so với các hồ khác. Hơn nữa nếu phàm nhân rơi vào trong hồ, nhưng có thể tự nhiên trôi nổi, vĩnh viễn không bao giờ chìm.
Kể từ đó thanh danh Ma Hồ liền dần dần được lan truyền.
Trê đảo chỉ có ít cây cối, linh mạch cũng chẳng có, cho nên bình thường hiếm thấy bóng ai lai vãng.
Nhưng có một ngày, đã có năm sáu chục thấp giai tu sĩ tụ tập quanh hồ nước trong đảo, đang vội vàng lâm thời bố trí một toà pháp trận phức tạp dị thường. Phần lớn trong đó là tu sĩ Luyện Khí Kỳ, mà Trúc Cơ Kỳ tu sĩ chỉ có khoảng sáu bảy tên mà thôi.
Mà ở tầng trời phía thấp tại trung tâm hồ nước, có ba gã tu sĩ Kết Đan kỳ tụ lại, đang khe khẽ nói chuyện với nhau.
"Lôi sư đệ, lần này hy vọng sẽ không thất bại nữa. Bỏi vì bài trừ cấm chế, sư huynh ta cơ hồ đã đem gia sản toàn bộ thân gia, trước sau tiêu phí hai mươi mấy vạn Linh thạch. Nếu thất bại ta cũng chẳng còn biết đào đâu ra Linh Thạch" Một gã Hôi bào lão giả, thần tình nhăn nhó, sầu mi khổ kiểm, hướng hai người còn lại nói.
"Hừ! Ngô sư huynh lại nói quá lời. Trong ba người chúng ta, chỉ sợ cũng chỉ có sư huynh thân gia nhiều nhất. Sư huynh mở Kim Minh Lâu, đại danh đỉnh đỉnh trong phụ cận hải vực, lại như thế nào thiếu linh thạch" Một gã vận Lam bào khuôn mặt anh tuấn, lầm bầm trả lời.
"Lôi sư đệ có điều không biết. Đừng có thấy các cửa hàng Kim Minh Lâu lớn như vậy, nhưng thực tế đã sớm bị các cửa hàng Hoả Vân và các Đại Thương cạnh tranh chèn ép chống đỡ hết nổi rồi, hiện tại chỉ miễn cưỡng duy trì mà thôi" Hôi bào lão giả thở dài, bộ dáng bất đắc dĩ.
"Ngô sư huynh cứ kêu khổ mãi. Kim Minh lâu đâu phải chỉ mới mở một hai năm, nếu không có lợi nhuận, sao còn duy trì đến bây giờ" Người cuối cùng là một Hồng sam nữ tử diễm lệ, ngực tấn công mông phòng thủ, trời sinh một đôi mắt hoa đào đẫm nước, lúc này thu ba lưu động thật là câu hồn người.
"Kim Minh lâu thật là có thu vào một ít linh thạch nhưng là ở thời điểm của sư tôn ta. Từ hơn trăm năm trước, man sư đột nhiên mất tích. Khi không còn chổ dựa Nguyên anh kỳ tu sĩ, Kim Minh lâu lập tức bị cửa hàng Đại Thương đè ép. Những năm trước đây, uy danh man sư vẫn còn, bọn chúng không dám làm gì nhiều. Nhưng là từ hai mươi năm về trước, tin tức sư phó bị Lục Đạo Cực Thánh đánh trọng thương, sau đó không thể chữa trị mà chết truyền ra, từ đó sinh ý xem như đi xuống. Sư huynh ta thân chỉ là một gã tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, chỉ nội điểm này gia sản cũng sẽ sớm bị người nuốt mất thôi. Nào có được như sư đệ cùng sư muội, tiêu diêu tự tại" Hôi bào lão giả cười khổ.