Đây là một yêu thú có bốn cánh tay, mỗi bàn tay lại có bốn ngón tay, bộ dáng trông giống như hải mã rất cổ quái, tay cầm một túi trữ vật xanh, khuôn mặt gớm ghiếc tràn đầy vẻ hoan hỉ.
Thấy cảnh này, đồng tử Hàn Lập co lại.
Vào lúc này, tên yêu thú có khuôn mặt màu lam nhạt vốn đang huyền phù trên không trung, môi khẽ nhúc nhích nói với yêu thú bốn tay vài câu, ngay sau đó nét mặt đồng dạng cũng hiện ra vẻ hưng phấn, thân hình vừa động hóa thành một đạo lam quang hướng thẳng tới phía yêu thú bốn tay.
Sau khi thấy rõ biểu tình bất thường của bát cấp yêu thú, tia chần chờ cuối cùng của Hàn Lập cũng hoàn toàn biến mất.
Lúc này hắn không còn che giấu thân hình, tiếng lôi minh vang lên, Phong Lôi Sí tuyết bạch hiện ra, lóe lên một cái rồi biến mất.
Chớp động vài lần thân hình Hàn Lập đã vượt ra xa hơn nghìn trượng.
Tiếng lôi minh lại vang lên, thân hình Hàn Lập đã xuất hiện trên đầu yêu thú.
"A!" Tên yêu thú bốn tay kia cũng có chút cơ trí, vừa thấy cảnh này trong lòng kêu lên không ổn, lập tức há miệng ra, vô số hoàng mang bắn ra, đồng thời thân hình chớp động, cánh hóa thành một đạo hoàng hồng bắn một vòng cung tránh được Hàn Lập, trực tiếp chạy về hướng tên bát cấp yêu tu.
Xem ra lần yêu thú cũng biết Hàn Lập thế tới như vũ bão, không hề có ý một mình ghênh chiến. Nhưng đó chỉ là một tên lục cấp yêu tu, Hàn Lập như thế nào có thể sơ suất, cũng không để ý đến bát cấp yêu tu bên kia đang rống kinh thiên động địa, tay áo phất lên, một mảnh thanh hà từ trước người bay tới.
Hơn trăm đạo hoàng mang lại bị thanh mang phá tan, hóa thành hơn mười phi hoàng sắc phi châm rơi xuống. Đồng thời tay kia nhấc lên hướng về phía yêu thú bốn tay đang chạy trốn trảo vào hư không một cái.
Nhất thời một màn giống như khi Kim Giao Vương đối phó với lão giả xuất hiện. Trên đỉnh đầu yêu thú thanh quang chợt lóe, một thanh sắc đại thủ xuất hiện, nhanh như chớp chụp xuống bắt yêu thú đang chạy vào trong.
Yêu thú bốn tay bị màn này làm cho sợ đến hồn phách tiêu tán.
Hoàng quang chớp động, bốn cánh tay đột nhiên hóa thành bốn lưỡi dao thanh hàn sắc bén nhắm đại thủ màu xanh chém lung tung một hồi.
Nhưng thần thông do một tu sĩ Nguyên Anh hậu kì phát ra, một gã lục cấp yêu thú sao có thể phá được.
Chỉ thấy hàn quang chớp động, đại thủ không hề hư hao chút nào. Lông mày Hàn Lập nhíu lại, sát khí lộ ra, năm ngón tay hợp lại chộp tới.
Yêu thú bốn tay kia thân thể cũng xem như là cứng rắn dị thường nhưng cũng không có cách nào ngăn cản được một kích của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, thân thể trông chốc lát bị xé thành từng mảnh.