Một màn quỷ dị xuất hiện!
Ngay khi bạch ti tiếp xúc với Tử sắc quang diễm, liền như bị dính một đòn cực nặng phải khựng lại, hiện ra nguyên hình một cây trâm giống như một sợi lông trâu màu trắng có chút mơ hồ.
Cánh tay Hàn Lập vung lên, trên người tử diễm tăng vọt hơn một thước, đem tế châm đó cuốn vào trong.
Trên tế châm, tử mang (ánh tím) chớp động. Nó hoàn toàn bị một tầng tử diễm bao lấy, linh tính tựa như bị mất hết, rơi xuống.
Bích Ngọc Chuy kia cũng gặp cảnh tương tự, Hàn Lập tùy ý phất tay áo bào một cái, tử quang hiện lên, Ngọc Chuy này giống như bị một lực lượng to lớn tác động vào, liền quay cuồng rời ra.
Diệu Hạc chân nhân tay chân cuống quýt, bấm đốt niệm chú muốn dừng lại, nhưng nó không có tác dụng gì. Ngược lại mặt ngoài của Ngọc Chuy vốn có linh quang chớp động, trong nháy mắt đã bị một khối băng màu tím đông cứng lại.
Sắc mặt đạo sĩ này trở nên khó coi vô cùng.
Lúc này, Hoàng bào lão giả thật không dám tin vào hai mắt mình nữa.
Bình thường vốn rất tự tin vào trọng bảo của mình, nay lại không ngờ chỉ một kích đã bị phá. Thật khiến hắn khó có thể nào tin được.
Mắt thấy tử diễm của Hàn Lập bay thẳng đến, hắn kinh hoàng vung tay lên, một cặp Pháp Cổn Luân bắn nhanh ra.
Nhưng động tác của Hàn Lập nhanh như gió, trong chớp mắt tử diễm đã tới trước mặt Hoàng bào lão giả.
Còn cái ngân luân kia chỉ kịp chớp động đôi chút, thì đã thấy kim quang lóe lên, ngân luân vô thanh vô tức đã bị chém thành hai mảnh rơi xuống đất.
Đồng tử trong mắt của Hoàng bào lão giả khẽ co lại, miệng há ra, hoàng mang chớp động chuẩn bị phóng ra bổn mạng pháp bảo của mình, nhưng thật vẫn chậm một chút. Hàn Lập âm trầm cười một tiếng, một cánh tay mơ hồ vung lên. Còn chưa kịp thấy gì, Hoàng bào lão giả đã cảm thấy một cỗ áp lực, bỗng nhiên cảm thấy cổ mình như bị kéo căng ra, bị một bàn tay lạnh lẽo quỷ dị chụp tới, tử mang chợp lóe lên trên mắt. Bổn mạng pháp bảo vốn định phóng ra nhưng thần thức đã bị cắt không còn liên hệ được.
"A"
Lão giả sợ tới mức hồn phi phách tán. Nhưng cũng chỉ kịp kêu thảm một tiếng, thì toàn bộ thân mình bị một cổ tử diễm từ cổ lan ra đóng băng hắn vào trong, không thể nhúc nhích được chút nào cả. Khi tinh băng lan dần lên tới mặt, trong mắt hắn hiện ra vẻ cực kỳ kinh hoàng.
Hàn Lập cười lạnh một tiếng, một tay bắt lấy nhân hình đã bị đóng băng toàn bộ này, một mặt xoay chuyển ánh mắt, nhìn tới những người còn lại.
Bốn tên Kết Đan kỳ tu sĩ kia tự biết không thể nhúng tay vào việc tranh đấu của Nguyên Anh kỳ tu sĩ, nên đã sớm xuất ra các loại pháp bảo phòng thân. Và cũng chỉ có thể đứng ở xa xa tự lo thân, bàng quang mà nhìn. Mắt thấy Hoàng bào lão giả chỉ trong nháy mắt đã bị Hàn Lập chế trụ như vậy, liền kinh hoảng liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi hô to một tiếng lập tức tách ra, hóa thành các đạo độn quang, khu sử bảo vật chạy trốn.
Còn mục tiêu chủ yếu của Hàn Lập là Diệu Hạc chân nhân còn muốn nhanh hơn bốn tên Kết Đan kỳ tu sĩ nữa, đã lo xoay người bỏ chạy trước.
Lão giả trong nháy mắt đã bị Hàn Lập bắt khiến Diệu hạc chân nhân hoảng sợ đến chừng nào nghĩ cũng có thể biết, thế mới biết thần thông của Hàn Lập mạnh mẽ cường đại, ngoài sự tưởng tượng của hắn. Hắn tự suy nghĩ, chỉ còn lại mình hắn thì thực sự không có chút cơ may nào chiến thắng được. Liền quyết đoán hóa thành một đạo lục hồng hướng tới Thạch Thành mà phóng nhanh đi.