Nữ tử che mặt nhìn Hàn Lập, ánh mắt có ý nhượng bộ, nhưng trong lòng do dự không quyết
Nguyên vốn tưởng rằng dễ như trở bàn tay bỗng nhiên tình hình lại vượt ra ngoài dự liệu, điều này làm cho nàng có chút hoảng hốt, động tác cũng chậm lại
Tuy rằng nàng có Nguyên từ thần quang và Nguyên từ sơn làm chỗ dựa, một khi ra tay, cũng nắm được bảy phần thắng trở lên, nhưng dường như sự việc cũng không phải như lúc trước đã nghĩ
Bằng một người đánh chết đối phương hiển nhiên là không có khả năng
Nói như vậy, đối phương một khi thoát được khẳng định sẽ trở thành một đại địch của Tinh Cung, cho dù nàng thân là một trong Thiên tinh song thánh, cũng không dám mạo muội động thủ.
Hàn Lập và nữ tử che mặt cũng không mở miệng nói, nhất thời làm cho bầu không khí trong đại điện càng trở nên ngưng trọng
Đột nhiên Hàn Lập sắc mặt trầm xuống, tay vừa nhấc, hơi nghiêng lướt nhẹ một trảo.
Nhất thời bên kia linh quang thoáng hiện, một đại thủ quỷ dị hiện lên, nhanh như điện hướng phía dưới chụp tới, 1 đạo hoả quang từ trong hư không bị túm chặt trong bên đại thủ.
Nhìn thấy thủ đoạn này nữ tử che mặt thần sắc khẽ động, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
"Đạo hữu không nên tùy tiện phát truyền âm phù, tại hạ cũng không muốn cùng hai gã đồng giai tu sĩ giáp công. Hàn mỗ tự hỏi vẫn chưa hiểu được có lỗi với Tinh Cung khi nào?"
Vì sao Tinh Cung đối tại hạ căm thù như vậy? " Hàn Lập thần sắc lạnh lùng nói, đồng thời đại thủ nổi lên một tầng thanh sắc quang diễm trong chớp mắt đã bao vây đạo hỏa quang nọ "Hàn đạo hữu hiểu lầm rồi, thiếp đây cũng không có ý làm khó đạo hữu, chỉ là các hạ có ân cứu giúp năm đó, nay thầm tỏ lòng biết ơn mà thôi" Nữ tử che mặt trầm mặc nói Sau một lúc, đột nhiên cười 1 tiếng, cả đại điện vốn 1 bầu không khí ngưng trọng dường như vì 1 tiếng cười này mà hoà hoãn xuống Tuy rằng biết rõ nữ tử khí thế lúc trước ý tứ cũng ko phải là biết ơn gì nhưng cũng thừa dịp mà hạ đài Hàn Lập biết cho dù phải đối phó một gã tu sĩ nguyên anh hậu kỳ cũng ko thành vấn đề. Dù sao trước đây cũng không phải không có tu sĩ hậu kỳ chết trong tay hắn, huống chi hiện tại đã tiến giai hậu kỳ, thần thông càng thêm mạnh mẽ. Nhưng đồng thời hắn cũng không có hứng thú đối địch khắp nơi. Hơn nữa hiện tại thân ở Tinh thành, Nguyên từ thần quang là một trong những tu sĩ hàng đầu, tự nhiên cũng có ba phần kiêng kị "Đạo hữu đã đoán được. Ngọc linh hài tử này chính là cốt nhục phu phụ hai người chúng ta. Năm đó nhất thời đại ý, nếu không phải đạo hữu ra tay tương trợ, sợ rằng đã gặp độc thủ của bọn đạo tặc, phu phụ hai người chúng ta vẫn đối đạo hữu vô cùng cảm kích" Nữ tử che mặt ôn hòa nói "Lăng đạo hữu tư chất hơn người, hoá ra là đời sau của song thánh. Cái này khó trách!" Hàn lập cười nói "Hàn huynh nói đùa. Nếu luận tư chất tu luyện đạo hữu ko cần đến hai trăm năm liền có thể từ một gã kết đan tu sĩ tiến giai đến nguyên anh hậu kỳ có thể nói là chưa từng có ai, nhưng nhân giới tu luyện nhanh như vậy, từ thời thượng cổ đến nay cũng ko có mấy người. Ngọc Linh làm sao có thể cùng đạo hữu so sánh " Nữ tử che mặt cười duyên dáng lắc lắc đầu. Nàng đối với Hàn Lập nhanh như vậy đã tiến giai đến nguyên anh hậu kỳ, vẫn còn có chút nghi hoặc nhịn ko được thăm dò một chút Hàn Lập nghe đối phương nói như vậy chỉ cười, cũng không có ý định nói chuyện lâu với nàng " Nghe đại danh song thánh đã lâu, vỗn dĩ phải cùng đạo hữu hảo hảo tâm tình một phen, nhưng vẫn còn có chuyện quan trọng trong người, không thể ở lâu. Hàn mỗ cần mượn truyền tống trận của quý cung dùng, đạo hữu ko ngại chứ?