Lúc nãy,sau khi Hàn Lập chia tay với Băng phượng kia,liền đem Hư Thiên Đỉnh thu lại,rồi hướng đảo nhỏ bên này mà bay vụt đến.
Hắn tất nhiên không phải muốn làm kinh động tu sĩ trên đảo,chỉ là muốn biết rõ ràng vị trí hiện tại và tình hình Loạn Tinh Hải bây giờ.Sau đó sẽ tìm đường trở lại phụ cận Khôi Tinh Đảo,tìm Thượng Cổ Truyền tống trận ngày đó.
Thấy trung niên nhân trực tiếp nghênh đón,nhiệt tình mời mọc như thế khiến cho Hàn Lập có chút ngoài dự liệu.Nhưng cũng vừa lúc đúng ý muốn của hắn,liền không chối từ,thuận miệng đáp ứng.
Lấy thần thông hắn bây giờ,sẽ không sợ tu sĩ bình thường có tâm tư gì khác.
Trung niên nhân họ Cam thấy Hàn Lập nhanh chóng đáp ứng,trong lòng vừa mừng vừa sợ,vội vàng phát truyền âm phù về trước cho ba tên vãn bối,sau đó khách khí cúi người mời Hàn Lập hướng phía trong tiểu đảo bay đi.
Lúc này,Hàn Lập sau khi nghe ngóng tình huống phụ cận hải vực,mới biết đảo nhỏ phía trước gọi là Khổ Môn Đảo,là một tòa đảo nhỏ bậc lớn,ở trên đảo chi có một tòa thành thị do phàm nhân xây dựng,hoàn toàn bị Hoàng Sa Môn một nhà độc chiếm.
Mà cách Khổ Môn Đảo vài trăm vạn dặm về phía bắc chính là Đăng Tinh Đảo,một trong thập nhị tinh đảo.
Hàn Lập nghe đến đó,trong lòng khẽ động.
Năm đó hải vực đồ của Loạn Tinh Hải,với trí nhớ hơn xa người thường của hắn tự nhiên nhớ rõ ràng.Nếu hắn không tính sai,hắn hiện tại thân ở địa phương cách Thiên Tinh Thành không quá xa,bất quá lại cách khá xa Khôi Tinh Đảo,hơn nữa muốn đến đó phải qua Thiên Tinh Thành.
Kể ra Loạn Tinh Hải yêu thú rất nhiều,Thiên Nam hay Đại Tấn chẳng thể sánh bằng.Bất quá đối với yêu đan đê giai yêu thú,Hàn Lập hôm nay không có chút hứng thú nào.
Bát cấp thì lại đã là Hóa hình yêu thú,đã mở ra linh trí,dùng Nghê Thường Thảo cũng không cách nào dụ tới.
Nếu không,hắn cũng không ngại xa đi ra Ngoại Tinh Hải một chuyến.
Trong lòng tự đánh giá như thế,Hàn Lập bay theo trung niên nhân,bay qua không trung bến cảng.Sau khi bay vào sâu hơn vạn dặm trong đảo thì tới một tòa linh khí nồng đậm,tú lệ như vẽ nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn.
Ở trên ngọn núi này có một nhóm cung điện tráng lệ,quỳnh thai lâu các chỗ nào cũng có,còn có vài loại Linh cầm diễm lệ không biết tên bay lượn xung quanh núi,tạo thành một phiến Tiên Cảnh Linh Sơn.
"Cam đạo hữu,quý môn thật sự phi thường hưng thịnh a!"Thấy cảnh này,Hàn Lập hướng trung niên tu sĩ mỉm cười nói.
"Ha ha,khiến Hàn huynh chê cười rồi.Đây đều là do mấy tiểu bối tự xây dựng lên cho vui thôi."Trung niên nhân họ Cam lại cười khổ hai tiếng.
Dù sao,lấy cấp bậc như Nguyên Anh kỳ bọn họ thì việc cố gắng làm ra cảnh tượng giả dối như thế,không đáng để vào mắt.
Hàn Lập lại cười cười,không nói gì tiếp.Nhưng không chờ hai người hạ xuống,từ trên đỉnh núi đã truyền đến một hồi âm thanh tiên nhạc,hai đội cung trang mỹ nữ quần áo đủ màu sắc,từ phía trong cung điện đi ra nghênh đón,cầm đầu đúng là ba tên nam nữ tu sĩ Kết Đan kỳ kia.Bất quá lúc này thần sắc bọn họ khi nhìn về phía Hàn Lập,trong vẻ cung kính còn mang theo một tia sợ hãi thật sâu.