Quang mạc bị Hàn Lập phá tan, tự nhiên hai người đang ngồi nhắm mắt đả tọa dưới đất, giật mình mở mắt ra nhìn về phía Hàn Lập.
Mà đúng lúc này, phía trên không trung chỗ hai người có một tầng lưỡng sắc quang mạc như ẩn như hiện, tuy nhỏ hơn ngũ sắc quang mạc nhiều, nhưng vừa đủ để bao hai người vào bên trong. Mà ở trung tâm quang mạc, có một cái cẩm mạt bán trong suốt, không ngừng chậm rãi chuyển động.
Chính là cái khăn này đã phát ra thần thông lưỡng sắc quang mạc.
"Là ngươi!" Lão ẩu nhăn mặt, thần tình có chút khó tin.
Mà Hôi bào tăng nhân sắc mặt âm tình bất định.
Hàn Lập quan sát lưỡng sắc quang mạc và cái Cẩm mạt một lúc, miệng hơi nhếch lên.
"Xem ra các ngươi đã tiêu phí một ít tâm tư, dùng một loại bảo vật che giấu hành tung. Chậc, chậc. Khó trách vừa rồi Hàn mỗ còn buồn bực, vì sao đã vận dụng Linh Mục cũng vô pháp nhìn thấu huyễn thuật cấm chế. Thì ra nhị vị đạo hữu đã sớm có chủ ý ngư ông đắc lợi. Hàn mỗ thật sự bội phục!" Hàn Lập nói lời khâm phục, nhưng một chút biểu tình lại không có, thậm chí ánh mắt còn hiện lên một tia sát khí.
Nghe vậy, Hôi bào tăng nhân rốt cuộc trấn định thần sắc, trong miệng niệm một tiếng Phật hiệu, sau đó nói:
"Hàn đạo hữu quả nhiên thần thông quảng đại, ngay cả ba người Hàn Ly đạo hữu cũng không thể bắt giữ. Nhưng không biết đám người Hàn Ly huynh hiện ở nơi nào? Chẳng lẽ đã tự ly khai động quật?".
Vị tăng nhân này vừa nói, vừa quét ánh mắt quan sát toàn bộ trong động quật, nhưng vẫn chưa phát phiện tung tích bọn Hàn Ly thượng nhân, trong lòng không khỏi giật mình. Căn bản hắn không tưởng chỉ một mình Hàn Lập có thể diệt sát được ba cao giai tu sĩ này.
Hàn Lập nheo hai mắt lại, trước là lắc lắc đầu, sau đó lại gật đầu, cuối cùng thở dài một hơi, không nói câu gì.
Hai người phía dưới có chút ù ù cạc cạc, không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
"Hừ! Đạo hữu giả thần giả quỷ làm gì. Nếu bọn Hàn Ly đã rời khỏi đây, ba người bọn ta cũng nên nhanh chóng dọt lẹ, nếu không sẽ bị hắn bắt tới Tiểu Cực Cung, trở thành thân cá châu chim lồng" Lão ẩu không nhẫn nại được, trừng mắt nói.
"Hai ngươi không cần lo lắng, ba tên kia đã bị ta đánh cho thất thất bát bát. Nhưng thật ra, Hàn Ly huynh còn lưu lại một Nguyên Anh. Nhị vị đạo hữu có tính toán gặp mặt lần cuối trước khi tại hạ tiễn hai vị lên đường hay chăng?" Hàn Lập nói không một chút khách khí.
"Hàn Ly thượng nhân bị ngươi đánh bại? Không có khả năng! Câu sau cùng của ngươi có ý tứ gì?" Lão ẩu nghe Hàn Lập nói, sắc mặt đại biến, trở nên kinh nộ.
"Không có gì. Tuy Hàn mỗ không biết các ngươi quan hệ ra sao, rốt cuộc là có mưu đồ gì, nhưng rất là làm biếng suy nghĩ. Nhưng đâm chọt làm cho tại hạ và Tiểu Cực Cung đánh nhau, thì chắc chắn đối với tại hạ không có hảo ý. Điểm này cũng đủ rồi. Bình sinh tại hạ hận nhất là bị người khác lợi dụng. Hai vị nên biến mất khỏi Nhân Giới đi là vừa".