Hàn lập xem xét một hồi, rồi đem lục sắc tiểu thước thu lại, nhẹ nhàng hạ xuống tới trước Nguyên Anh đang lộ ra vẻ mặt oán độc.
Ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Hàn Lập. Môi mím chặt.
Vị Tiểu Cực cung đại trưởng lão này biết rõ song phương đã tranh đấu tới nông nỗi này, nói những lời cầu xin tha thứ, căn bản không kết quả gì mà còn tự rước lấy nhục mà thôi.
Hắn chỉ thấy hối hận, chính mình trước khi bị cấm chế, có thể thi triển bí thuật đem Nguyên Anh tự bạo mà.
Hiện giờ đã bị Hàn Lập hoàn toàn khống chế, muốn tự bạo Nguyên Anh, đúng là có muốn cũng không được.
Hàn Lập mỉm cười nhìn Hàn Ly thượng nhân Nguyên Anh, không nói câu nào, tay áo run lên, xuất ra một cái bình ngọc màu xanh biếc, bay tới đỉnh đầu Nguyên Anh.
Hàn Lập khẽ hướng bình nhỏ điểm nhẹ.
Miệng bình đảo ngược lại, bên trong bạch quang lưu chuyển không ngừng, một luồng sáng mờ phát ra, đem Hàn Ly thượng nhân Nguyên Anh hút vào trong bình.
Lập tức Hàn Lập đưa tay hướng Kiền Lam Đỉnh ở xa xa vẫy tay.
Lũ thái âm chân hỏa kia lúc này đang bao vây lấy tiểu đỉnh, hướng bên này bắn nhanh mà về, lóe lên, liền tan biến vào trong tay áo Hàn Lập không thấy bóng dáng
Hàn Lập lúc này mới đem bình ngọc thu lại, thân hình hóa thành một đạo thanh hồng hướng phía dưới bay đi.
Một lát sau, thanh quang chợt lóe, thân hình Hàn Lập một lần nữa xuất hiện ở trên đống loạn thạch, ánh mắt quét qua khắp nơi, khẽ cau mày.
Vốn Bạch Mộng Hinh bị vây trong quầng sáng màu bạc, bây giờ thân mình lại đang nằm sấp trên một mảng đá vụn trong đống loạn thạch, máu chảy ròng ròng, bụng bị xuyên thủng một lỗ hổng lớn, đã trở thành một khối thi thể.
Mà máu huyết trong cơ thể nàng ta khô kiệt, rõ ràng là tình trạng Nguyên Anh đã xuất khiếu trốn đi.
Hướng không trung nhìn lại, hình nhân khôi lỗi đứng bên cạnh hư ảnh kì lân không có nhúc nhích, giống như từ lúc Hàn Lập rời đi đến bây giời, căn bản không có rời đi một bước, Nguyên Cương thuẫn cùng Ma Tủy Phi Đao vẫn lơ lửng trước mặt, cả hai đều chớp động linh quang nhàn nhạt.
Ở bên ngoài hơn bốn năm mươi trượng, năm bộ xương khô lắc lư sóng vai đứng chung một chỗ, vốn đang tỏa ra ùn ùn ma khí hôi bạch đã biến mất sạch sành sanh không còn ít nào, một bộ khung xương trên tay còn cầm một cái túi trữ vật màu xanh, một con khác đang ngắm nghía một đoàn hắc diễm trên hai tay, lúc sáng lúc tối chớp động không thôi.
Lông mày Hàn Lập nhanh chóng dãn ra, thần niệm đảo xuống, cùng hình nhân khôi lỗi liên kết với nhau, nháy mắt hiểu rõ những chuyện đã xảy ra.
Hóa ra Bạch Mộng Hinh, mắt trông thấy cảnh Hàn Lập chém giết Hàn Ly thượng nhân, sau đó lại phóng đi truy đuổi Nguyên Anh, rốt cuộc trong lòng đại kinh, cuối cùng không tiếc tự bạo số linh bảo, mạnh mẽ phá vỡ cấm chế do Nguyên Cương thuẫn hóa thành, phi độn mà chạy.