"Hiện tai không cần phải đi sớm, chờ yêu vật tới rồi chúng ta bỏ đi cũng không muộn." Một gã đại hán mặt mày nhăn nhó,không tán đồng nói.
"Đợi đến lúc đó, e rằng chạy cũng không kịp rồi" Một lão giả khác nguyên khí đang bị tổn thương, thản nhiên nói ra, ý tứ hiển nhiên là ủng hộ mỹ phụ.
"Hừ, chưa từng đụng độ với với đám yêu tộc đó, mà Vương sư huynh đã giống như chim sơ cành cong rồi ư!" Gã đại hán hừ lạnh một tiếng, lập tức bồi đáp lại.
"Đồng sư đệ, ngươi thì biết được gì? Sự lợi hại của Vạn Yêu Phiên ngươi chưa tận mắt thấy đó thôi, tuy chỉ là linh bảo phỏng chế nhưng uy lực của nó phỏng chừng sẽ không kém hơn bao nhiêu so với thượng cổ linh bảo Thiên Yêu Phiến. Lần này may mắn là lão yêu chỉ đem phân thân tới, nếu không cho dù chúng ta liên hợp cùng với cung chủ, chắc chắn cũng sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn khi đối địch với lão." Bạch diện lão giả không chút khách khí, thản nhiên nói ra.
"Thực sự lợi hại như vậy sao? Nhưng cho dù như vậy thì đối phương muốn đánh tan được mấy tầng cấm chế, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, ta vẫn thấy không được ổn nếu như không tận dụng hết lực lượng đã vội vàng bỏ chạy." Trên mặt gã đại hán lộ ra vẻ nửa tin nửa ngờ, lắc đầu nói tiếp.
Quan Phụ nghe đến đó, bất giác nhướng mày, ánh mắt hướng về mấy người còn lại đảo qua một lượt, chậm rãi nói:
"Các vị trưởng lão, xin chớ vội quên, đối phương đã đưa lực lượng đến sát ngoài thành chúng ta rồi. Nếu không có sự liên thủ của Bạch sư muội và Diệp sư muội đem con yêu điểu Băng Phượng tạm giam vào huyễn quang huyền thiên trận, tạm thời dùng kỳ ảo của trận vây nó vào trong, chỉ sợ lúc này ta không thể bình yên mà thảo luận được! Dù sao con Băng Phượng kia là hậu duệ của linh thú thiên địa thuần khiết, cơ hồ đã có quá nửa thần thông Hóa Thần Kỳ, tu sĩ Nguyên Anh kỳ chúng ta khó có thể sánh bằng. Tuy hiện tại đã có hai vị trưởng lão tự mình khống chế trận pháp, nhưng không thể vây khốn nó được lâu. Đối với tình hình hiện giờ, chúng ta phải nhanh chóng chuẩn bị rút lui. Nhưng đối với những lời Đồng trưởng lão nói cũng không hẳn là không có đạo lí. Như vầy đi, trước hết mấy đệ tử cấp thấp nên trốn vào hư linh điện, ta cùng với nhóm đệ tử cấp cao lợi dụng mặt sau của tầng cấm chế làm chỗ phục kích, tranh thủ giáng một đòn mạnh vào phe đối phương, có thể sát thương thêm nhiều yêu thú, sau đó không cần quay lại tham chiến tiếp, lập tức độn về hư linh điện rời đi. Xin chư vị trưởng lão hãy nhớ kĩ, mục tiêu chủ yếu của chúng ta là bảo toàn thực lực của bổn cung, chứ không phải là tiêu diệt được ít hay nhiều yêu thú." Nghe mấy câu nói của mỹ phụ, mọi người đều cảm thấy hợp ý, liền gật đầu đáp ứng.
Sau khi mỹ phụ phân phó một hồi, mọi người đều bắt đầu rời khỏi đại điện, triệu tập chúng đệ tử, gấp rút chuẩn bị đợt rút lui cuối cùng, sẵn sàng cho một trận chiến mới.
Quan Phụ tự mình trấn giữ ở đại sảnh, một mình ngồi trên ghế trầm ngâm, ánh mắt lúc ẩn lúc hiện vài tia lo lắng.
"Sao thế, ngươi đã an bài mọi việc rồi, còn lo lắng gì nữa chứ? Hay là chỗ ngồi không hợp cho lắm?" Mỹ phụ vẫn lãnh đạm ngồi tại chỗ cũ không nhúc nhích, đột nhiên từ thần thức truyền lại một câu nói tinh tế, nếu để ý kĩ đó là thanh âm của một nữ tử.
"Hoàng Tuyền quỷ mẫu, nếu như ngươi không muốn chịu nỗi thống khổ thứ hồn thì hãy thành thật cho ta." Thần sắc mỹ phụ không thay đổi, nhưng thần thức vẫn để xung quanh dò xét, trả lời lại bằng một giọng băng hàn. Tựa hồ như biết rất rõ thân phận của nữ tử đang nói.