"Hàn huynh, ý của huynh như thế nào. Mặc dù theo như lời Hàn Ly đạo hữu nói có chút hữu lý, nhưng bần tăng còn có chút băn khoăn, vì để ổn thoả …., ta và ngươi hai người hợp tác cùng tiến cùng lùi có được không, về phần Long đạo hữu, theo ta được biết nàng cùng với Tiểu Cực Cung có chút quan hệ hơi sâu xa, ta và huynh hai người vẫn cẩn thận là tốt hơn." Tên hôi bào tăng nhân lại hướng Hàn Lập bí mật truyền âm hỏi.
Hàn Lập trong lòng cảm thấy giật mình, ánh mắt xoay chuyển, liếc mắt nhìn tăng nhân một cái, phát hiện đối phương đang hướng mình mỉm cười.
Tâm niệm nhanh tróng xoay chuyển, Hàn Lập đang cân nhắc xem từ lời nói của đối phương thật giả thế nào, thì bỗng nhiên một trận "ầm …ầm" vang lên, từ phía trên Huyền Ngọc Động tại Hư linh điện truyền xuống, làm cho toàn bộ động quật rung lên, dường như bị cái gì va chạm một cách mãnh liệt.
Tất cả mọi người đều biến sắc.
Lúc này nếu bọn họ ở phía trên đỉnh núi của Tiểu Cực Cung thì sẽ nhìn thấy. Một con băng tuyết Phượng hoàng toàn thân như bạch ngọc, thân hình lớn hơn mười trượng, đang lượn lờ phía trên quang mạc cấm chế của đại sơn, hai cánh đang vũ động từ đó phát ra những trận gió lạnh gào thét, cuối cùng từ trong người tỏa ra một cỗ hàn khí, rồi ngưng tụ thành một toà đại băng sơn cao hơn trăm trượng, sau đó hai móng buông lỏng.
Nhất thời, tựa như Thái Sơn áp đỉnh, toà băng sơn ầm ầm rơi thẳng xuống, thoáng cái đánh lên phía trên quang mạc, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Vô số bạch mang bạo liệt chớp động, nguyên bản quầng sáng kia vốn cực kỳ dày đặc sau một trận vặn vẹo quỷ dị, nhưng cuối cùng cũng không bị phá tan, chỉ có điều dưới sự trùng kích của cự sơn lớn như thế, phát ra từng trận rung chuyển, làm cho kiến trúc ở trong Tiểu Cực Cung có chút không vững, thậm chí có một số công trình bị sập đổ
Con phượng lớn này chính là do ngân sam nữ tử kia hoá thành.
Bởi vì lúc trước các đê giai yêu thú của Băng hải yêu tộc bị đánh lén làm hao tổn hơn nửa, làm cho lửa giận trong lòng nàng không thể tiêu nổi, Nhưng lấy thân phận là Thiên địa Linh thú có băng hàn thuộc tính, nên ở ngoài tầng băng hàn cấm chế nàng cũng không thèm để mắt tới, mà trực tiếp xé ránh không gian tới phía trên không trung Băng Thành, rồi thi triển thần thông công kích phòng hộ cấm chế của Tiểu Cực Cung.
Nó tuy rằng một kích đánh lén không đắc thủ, nhưng cũng làm cho đa số các tu sĩ ở trong núi một trận gà bay chó chạy, phía dưới các cao giai tu sĩ của Tiểu Cực Cung tự nhiên sao có thể cho nó tiếp tục công kích liên tục được
Trên người yêu cầm, bạch sắc quang hoàn chợt loé, lại bắt đầu tiếp tục ngưng tụ một toà băng sơn mới, thì từ phía dưới, trong quang mạc phóng ra hai đạo độn quang, đó là một đạo Ngân hồng cùng một đoàn Bạch quang, ở bên trong có bóng người chớp động. Chính là Bạch Dao Di cùng Hôi phát lão giả.
Chưa tiếp cận Băng phong, Bạch Dao Di liền quát lên một tiếng, hai cái phi kiếm ngân sắc nhất thời chém ra, còn hôi phát lão giả thì sắc mặt trầm xuống, hai tay chà xát, ngay lập tức một bảo vật từ trong tay áo nghênh phong cuồng trướng bắn ra,chính là một chiếc bình ngọc trong suốt.
Bình ngọc này linh quang chớp động, từ trong miệng bình phát ra những âm thanh vang dội, có vẻ thần bí dị thường.
Băng phượng nhìn thấy vật này, trong đôi mắt màu lục nhạt chợt loé lên, Đôi cánh lớn nhất thời vung lên một cái,liền hiện ra hơn mười thanh băng thương dài hơn mười trượng, nhanh tróng hướng hai người bắn tới.