Trên người Hàn Lập hiện ra một tầng Tử La Cực Hỏa mặc cho từng đợt gió lạnh thổi qua.
Kết quả khi bạch phong vừa chạm vào tử diễm, lập tức liền dung nhập vào đó một cách quỷ dị, biến thành vô hình. Đồng thời Hàn Lập liếc thoáng nhìn qua, chỉ thấy cả đại sảnh liền biến thành một dòng sông băng, tu sĩ có được Hàn Diễm cùng đều bình yên.
Trừ ra Bạch Mộng Hinh thả ra bạch sắc băng diễm. Hàn Ly thượng nhân trong tay có cự đỉnh trôi nổi trước người, từ giữa phun ra một luồng Kiềm Lam Băng Diểm đưa hắn bảo hộ trong đó, thanh sam trung niên thì nhìn chăm chú vào hắc sắc băng diễm biến thành bảo hộ, hai tay để sau lưng lão không biết khi nào xuất ra một quải trượng màu vàng, từ quải trượng phun ra từng đợt hoàng diễm chính mình thì trốn ở phía sau. Mà tăng nhân mặc áo bào tro hai tay hợp lại, từ trên tay phun ra một cỗ lục nhạt băng diễm hóa thành một con lục giao cuốn quanh thân, lục diễm chớp động đém gió lạnh chắn ở bên ngoài.
Cho tới Bạch Dao Di tu vi có cao hơn chút so với những tu sĩ khác, mặc dù thần thông có thể ngăn cản gió lạnh, nhưng trên người hào quang pháp bảo chớp động không thôi, rất có thể đã cố hết sức.
Trong chớp mắt, từ giữa cửa đá tiếng hô đột nhiên ngừng lại, gió lạnh cũng dần dần biến mất không thấy.
Cả điện phủ trở nên yên tĩnh một tiếng động cũng không vang lên.
Hàn Lập ánh mắt vừa động, bấm tay niệm thần niệm, tử diễm trên người chớp lên vài cái thu nhập
Vào trong cơ thể, sau đó hướng cửa đá nhìn lại.
Chỉ thấy phía sau cửa một mảnh tuyết trắng trong suốt và vô số băng trụ cao lớn đứng vững trong đó.
Phảng phất như là một mê cung.
Hàn Lập trong lòng vừa động thần thức lập tức hướng này đi tới. Nhưng vừa tiến vào cửa đá không lâu
Thần niệm trở nên ngốc trệ. Quả nhiên bên trong bị một loại cấm thần cấm chế.
Đám người kia cũng chú ý đến tình hình sau cửa đá, một đám mỗi người một vẻ mặt khác nhau.
"Các vị đạo hữu cẩn thận, Linh Hư Điện này, lão phu cũng là lần đầu tiên tiến vào, mặc dù bên trong hơn phân nửa cấm chế lão phu có thể khống chế nhưng còn còn một chút không thể khống chế,chư vị theo sát tại hạ,ngàn vạn lần không nên đi nhầm bên động vào cấm chế." Hàn Ly thượng nhân thở ra một hơi,xoay người trịnh trọng nói với mấy người Hàn Lập.
"Cái này tự nhiên…bọn ta như thế nào lại ở quý cung cấm cung xông loạn" Lão tả nhìn thấy Hàn Ly thượng nhân lo lắng, nhàn nhạt trả lời.
Hàn Lập cùng tăng nhân áo bào tro cũng tỏ vẻ như thế.
Hàn Ly thượng nhân thấy vậy, vừa lòng gật gật đầu rồi hướng Bạch Dao Di cũng như Tiểu Cực Cung trưởng lão phân phó:
"lúc này đây đột phá bình cảnh, nhanh thì năm ba ngày chậm thì hơn tháng. Nếu trong lúc này yêu vật tiến công bổn cung các ngươi cứ dựa theo kế hoạch đã định sẵn mà ứng phó. Nếu là…có biến cố khác, qua hai tháng mà ta không có đi ra các ngươi đồng dạng dựa theo kế hoạch đã dùng xử lý."
"Vâng! Đại Trưởng lão!" đám tu sĩ vẻ mặt nghiêm nghị cùng kêu lên đáp ứng.