Ngoài dự kiến của Hàn Lập, trong mấy ngày kế tiếp, Tiểu Cực Cung ngoài việc gia tăng cảnh giới chút ít, cũng không có xáo trộn gì nhiều, hơn nữa cũng không thấy bóng dáng Bạch Dao Di, tựa hồ có một chuyện khác quan trọng hơn đối với nàng.
Hàn Lập với việc này cũng không có ý kiến gì.
Hiện tại, nếu hắn không bị tu sĩ Hóa Thần kỳ đuổi giết, hoặc thân vướng phải vùng tuyệt địa nào đó, thì ở chốn nhân giới này đã không có bất cứ thứ gì có thể uy hiếp đến tính mệnh được. Cho dù giống như những sóng gió ngày trước, hắn vẫn trấn định dị thường, không hề có ý dời đi.
Trong đó cố nhiên là bởi vì đã đáp ứng trợ giúp Hàn Ly thượng nhân đột phá Hóa Thần kỳ, quan trọng hơn là vị trưởng lão Tiểu Cực Cung này đưa cho hắn bí thuật đột phá bình cảnh, nhưng chỉ là một phần thi pháp mà hắn cần mà thôi, nếu muốn thu thập đầy đủ bí thuât này, hắn cần phải tự mình tham khảo một hồi lâu. Sau khi biết điều này, trong lòng hắn không khỏi có chút buồn bực.
Trừ lần đó ra, tuy đã cố để ý tới thông tin về thái dương tinh hỏa, nhưng một chút rõ ràng cũng không có, hắn lại càng không nguyện như vậy mà rời đi.
Quyết định đến tàng kinh các một chuyến, hắn đem thời gian hai ngày còn dư dùng toàn lực để tìm kiêm tin tức của thái dương tinh hỏa, đáng tiếc là một chút manh mối cũng không thu nhặt được.
Hàn Lập cũng không thấy ngạc nhiên, bởi nếu mọi việc chỉ đơn giản như vậy, hắn ngược lại sẽ có chút giật mình.
Thời gian kế tiếp, Hàn Lập thành thật ở lại Quý Tân Lâu đả tọa tu luyện, không bước ra khỏi đại môn một bước, xem Tiểu Cực Cung như là động phủ bình thường của mình.
(Quý Tân Lâu: lầu dành cho khách quý)
Một tháng thới gian trong nháy mắt đã trôi qua, Tiểu Cực Cung vẫn gió êm sóng lặng, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được cơn giông tố sắp ập xuống.
Đến ngày hôm nay, Hàn Lập đã ngưng việc tu luyện lại bởi một vị khách tới thăm, hơn nữa người đến có khuôn mặt cùng với Bạch Dao Di khá giống nhau, đồng thời là một tu sĩ Nguyên anh trung kỳ, nhưng có cảm giác là đã đang đến đỉnh phong, bộ dáng so với Bạch Dao Di có phần xuất sắc hơn.
"Các hạ là đường tỷ của Bạch tiên tử?"
Hàn Lập chấp hai tay để sau lưng, nhìn chằm chằm vào nử tử trước mặt, sắc mặt có vài phần kinh ngạc.
"Không tồi, thiếp thân là Bạch Mộng Hinh, là trưởng lão nội cung của Tiểu Cực Cung, cũng là một trong các tu sĩ tu luyện Cực Hàn Chi Diễm ở cung này."
"Ồ, tại hạ đã nghe đạo hữu Hàn Ly nói qua, trừ hắn ra còn có hai người ở ngoài cung tu luyện Cực Hàn Chi Diễm, thì ra đạo hữu là một người trong đó. Không biết là Bạch đạo hữu nói việc này ra, có vấn đề gì cần chỉ bảo chăng?"
Khóe miệng Hàn Lập vừa động, ánh mắt liền biến đổi theo.
Tuy rằng nàng tú lệ vô cùng, nhưng khuôn mặt lại băng lạnh, không khỏi khiến hắn trong lòng trầm xuống. Điều này rõ ràng có liên quan đến công pháp tu luyện, Hàn Lập không dám có một chút nào coi thường.
"Không có gì, nghe nói thần thông của Hàn huynh rất cao, có thể so với đại tu sĩ hậu kỳ, hơn nữa cũng tu luyện Tử La cực hỏa vô cùng ảo diệu. Thiếp thân muốn dùng tu luyện của bản thân là Phong Ly Băng Diễm cùng với đạo hữu bàn luận một chút về Cực Hàn Chi Diễm, không biết đạo hữu có tiện chỉ giáo vài phần không."