Hàn Lập ngẩng đầu nhìn kinh hồng (đạo cầu vồng) trên không biến mất rồi mới cúi xuống, quét một vòng quanh ba đóa Băng Linh Hoa. Suy nghĩ một chút, rồi hắn vỗ túi trữ vật một cái, hơn mười đạo hào quang bắn ra, nhập vào bốn phía tinh vách không thấy bóng dáng, một tầng sương mù màu lam nhạt như có như không hiện ra đem phụ cận khu vực bao phủ vào bên trong.
Sau khi làm xong hết thảy việc này, âm thanh chợt nổi lên, một đoàn kim sắc trùng vân từ trên người Hàn Lập bắn ra, hóa thành vô số điểm kim quang rồi biến mất ở trong sương mù. Như vậy, chỉ cần không phải là yêu thú quá mức cường đại, hẳn là có thể bảo đảm viêc hắn luyện chế Huyền Băng Đan cũng không có trở ngại gì.
Đã cảm thấy an tâm hơn, Hàn Lập đưa tay thả ra một cái đỉnh lô lớn, ngân quang chói mắt, phiêu phù rồi hạ xuống trước người, theo sau là một hộp gỗ nhỏ, những bình nhỏ từ trong túi trữ vật nối đuôi nhau bay ra bày đầy trước mặt.
Hàn Lập lúc này mới xoay chuyển ánh mắt, dừng ở trên vách đá. Tay áo bào phất một cái, ba đạo kim mang chợt lóe bắn ra, vây quanh ba đóa hoa nhỏ nơi Huyền Băng, nhất thời mấy đóa Huyền Băng Vạn Năm Hoa đồng thời rơi xuống. Hàn Lập sớm có chuẩn bị, ba hộp ngọc lớn bổng nhiên biến mất không thấy đâu, nhưng ngay sau đó liền quỷ dị xuất hiện ở dưới vách tường.
Ba đóa bạch hoa không chút tổn hại rơi vào trong hộp.
Hàn Lập trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, bỗng nhiên hai tay bấm quyết hướng về phía lam vụ chung quanh đánh ra liên tiếp mấy đạo pháp quyết, sương mù một trận quay cuồng, hướng về bốn phía, một lát sau đã đem toàn bộ khe băng bao phủ, không thể thấy rõ tình hình bên trong.
Bên trên khe băng, hàn khí gào thét, ngoài ra mọi thứ vẫn an tĩnh một cách dị thường.
Cứ như vậy, thời gian từ từ trôi qua, trong nháy mắt đã ba ngày.
Giờ phút này, khe băng vẫn đang bị sương mù màu lam nồng đậm bao phủ, không có chút dấu hiệu giải trừ, phản phất như tồn tại vĩnh hằng.
Bỗng nhiên xa xa chân trời, hào quang chợt lóe, ba đạo độn quang một đạo dẫn trước, hai đạo bám sau từ đằng xa bay nhanh đến, độn tốc cực nhanh, không lâu sau đã đến phụ cận khe băng.
Đạo ngân quang bay trước vội vàng phóng tới, linh quang có chút ảm đạm, tựa hồ bản thân chủ nhân độn quang đang bị trọng thương.
Phía sau là hai đạo độn quang một hồng một lục chói mắt, khí thế vô cùng hùng hổ. Ba người này rõ ràng là một bên đuổi một bên chạy.
Linh quang chợt tắt, từ trong ngân quang hiện ra một bạch sam nữ tử yểu điệu, khuôn mặt xám ngắt, còn bao trùm một tầng khí lục nhạt, đúng là người ba ngày trước đã rời đi –Bạch Dao Di.
Không biết nàng này gặp phải chuyện gì mà bị địch nhân đuổi giết đến tận đây, bộ dạng giống như đã bị trúng độc, ngay cả tu vi Nguyên Anh trung kỳ cũng không thể ngăn chặn. Nàng vừa đến trên không khe băng, vội vàng hướng phía dưới nhìn xuống, nhìn thấy trong cấm chế, lam vụ cuồn cuộn, lập tức thở phào một cái, thần sắc buông lỏng vài phần.