Đột nhiên thân hình Phong Ly thú chợt lóe, sau khi vào trong cửa đá liền không thấy bóng dáng, phảng phất như biến thành vô hình thân thể.
Hàn Lập sửng sốt, chưa kịp có phản ánh gì thì trên cửa đá quang mang chợt lóe, phát ra tiếng oanh long long rồi lập tức khai mở. Lộ ra một thông đạo, trên vách tường của thông đạo này tất cả đều bị bao phủ bởi một tầng sương lạnh, phảng phất như lối vào của một tòa băng quật.
Phong Ly thú lúc này đang đứng tại thông đạo, quay đầu nhìn Hàn Lập, thân thể lúc này cũng đã hiện ra.
"Hàn đạo hữu, mời đến đi. Lão phu có chút không tiện, thứ lỗi không thể đứng dậy ra đón." Một tiếng cười nhẹ vang lên bên tai Hàn Lập.
Hàn Lập hai hàng lông mày hơi co lại, không nói lời nào liền đi nhanh về phía trước, Phong Ly thú vừa thấy Hàn Lập đi tới, lập tức xoay người lại, chạy dọc theo thông đạo. Hàn Lập cũng theo sát phía sau hai con thú, rẽ ngang vài lần, trong lòng cảm thấy hàn khí bên trong thông đạo càng lúc càng lạnh, hơn nữa có vẻ như đang bắt đầu đi xuống phía dưới.
Hắn trong lòng cảm giác như vậy nhưng vẫn không ngừng bước, không chút do dự hướng phía dưới đi tới.
Một lát sau, Hàn Lập phát giác nhiệt độ ở chung quanh cơ hồ có thể làm cho đất cũng hóa thành băng, lúc này rốt cục hắn đã tới cuối thông đạo, Phong Ly thú chợt nhào vào trong một gian đại sảnh.
Gian đại sảnh này đều chỉ dùng một loại vật liệu trông giống ngọc thạch bán trong suốt. Mặt ngoài tản ra hàn mang nhè nhẹ, có vẻ như chỉ dùng huyền băng ngàn năm để xây dựng.
Hàn Lập vừa bước vào trong gian đại sảnh này, cũng không khỏi rùng mình một cái, lập tức tử diễm lưu quang chuyển động bên ngoài thân đề phòng bất trắc.
"Quả nhiên không giả, hàn đạo hữu thật sự là người mang hàn băng chi diễm." Một thanh âm có chút kinh hãi từ trong đại sảnh gian truyền ra, Hàn Lập cả kinh, ánh mắt chớp động đánh giá, kết quả thất thanh kêu lên một tiếng. "Kiền lam băng diễm!"
Trong đại sảnh, bốn góc đều có một cây tinh trụ thật lớn, ở giữa lại có một cự đỉnh màu lam, từ trong đỉnh toát ra một ngọn lửa màu lam nhạt, cái loại.nầy kỳ hàn, cái loại.nầy linh áp, đúng là Kiền lam băng diễm mà Hàn Lập cực kỳ quen thuộc, điều này làm cho lão giả trong sảnh càng thêm giật mình.
Một tiếng hô kinh ngạc vang lên, tiếp theo một bóng người chớp lên, một gã thân cao ba thước từ phía sau cánh cửa đi ra. Trên mặt đầy nếp nhăn, râu dài trắng như tuyết, một thân lam bào, ánh mắt đang nhìn về phía Hàn Lập.
"Đạo hữu là Hàn Ly thượng nhân" thần sắc Hàn Lập chỉ trong chớp mắt đã khôi phục như lúc ban đầu, hai tay chắp lại, thi lễ hỏi.
"Không sai. Lão phu đích xác chính là Hàn Ly, bất quá cái tên Hàn Ly thượng nhân, chỉ là tôn xưng cho Đại trưởng lão trong Tiểu cực cung, lão phu vốn tên là Sư Tương, những người biết tên thật của lão phu thật ra cũng không có bao nhiêu." Lão giả nhìn Hàn Lập nói xong, lập tức song thủ giương lên, bốn đạo pháp quyết đánh lên bốn cây tinh trụ.