Hàn Lập chậm rãi đứng dậy lật bàn tay, một đoàn thanh mang hiện lên. Sau đó thanh mang ngưng tụ lại, áp súc trong nháy mắt thành một quang cầu lớn chừng quả trứng chim, mặt trên quang cầu ánh sáng chớp lòe phảng phất như thật thể.
"Xem ra Nguyên Anh sau khi lớn mạnh pháp lực cũng đã gia tăng không ít." Hàn Lập nhìn chằm chằm quả cầu linh lực tinh thuần trong tay, miệng lẩm bẩm nói.
Bàn tay Hàn Lập vung lên, quang cầu liền tiêu thất tán loạn. Tiếp đó hắn vỗ lên thiên linh cái chính mình, nhất thời một đoàn thanh khí từ phía trên bắn ra xoay một vòng rồi hóa thành một đứa trẻ sơ sinh có nét mặt giống hắn. Chính là nguyên anh nguyên bản cao hai tấc sau nửa năm nay lại lớn thêm nửa tấc nữa. Không chỉ vậy thân thể nguyên anh rõ ràng so với lúc trước được ngưng cố hơn rất nhiều.
Mà hai tay nguyên anh ôm một tiểu đỉnh màu xanh, trên đầu lại có một phù triện màu xanh biếc bay vòng quanh. Bốn phía có hơn mười khẩu Tú Hoa phi châm rất nhỏ phân thành kim thanh hai màu bay múa xung quanh, thoạt nhìn cực kỳ đẹp mắt. Nguyên anh sau khi đi ra tựa hồ hưng phấn dị thường, bay quanh khắp nơi trong mật thất chơi đùa hơn nửa canh giờ mới tựa hồ cảm thấy mệt mỏi, một lần nữa bay trở về trong cơ thể.
Vốn Hàn Lập hai mắt đang nhắm nghiền lại lần nữa mở ra, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. Nguyên trước khi dùng Bồi Anh đan lấy trình độ của Nguyên Anh chỉ có thể ở bên ngoài cơ thể hoạt động chừng nửa canh giờ mà thôi. Nếu kéo dài sẽ đại hao tổn căn nguyên Nguyên Anh. Nghe nói chờ tu vi tiến giai tới Hóa Thần hậu kỳ nguyên anh mới có thể chân chính ngưng cố toàn hình, không cần e ngại dương cương chi phong của thế gian, có thể thoát ly thân thể tùy ý hoạt động.
Đó cũng là ỷ trượng lớn nhất của tu sĩ tới Hóa Thần hậu kỳ khi phi thăng linh giới. Bất quá hắn pháp lực mặc dù tinh tiến ngàn dặm nhưng tu luyện tới Nguyên Anh trung kỳ đỉnh còn rất lâu. Chẳng qua kỳ quái chính là trải qua tế luyện một phen Bồi Anh đan, hắn có thể cảm ứng rõ ràng được, chính mình chỉ cần tĩnh tọa khổ tu hơn trăm năm liền có khả năng đem pháp lực tu luyện tới bước đột phá,tựa hồ trong đó sẽ không vấp phải bình cảnh.
Loại cảm giác kỳ dị này đối với Hàn Lập mà nói tự nhiên là một việc vô cùng kinh hỷ.
Hắn đem nguyên anh trở về chỗ cũ rồi điều tiết khí tức, miệng hé ra phun ra lưỡng đạo kim quang. Chúng quay vòng bay múa một trận rồi biến thành hai thanh phi kiếm màu vàng, thoạt nhìn có chút ảm đạm. Chính là hai thanh Thanh Trúc Phong Vân kiếm bị Cổ Ma lấy đi và ma hóa một thời gian ngắn.
Tuy rằng chúng linh tính vẫn chưa hoàn toàn mất đi nên cũng có thể miễn cưỡng xuất ra cùng người tranh đấu. Nhưng nếu là tạo thành Đại Nguyên kiếm trận tựa hồ uy lực giảm mạnh. Cho nên Hàn Lập chuẩn bị bỏ chút thời gian tế luyện lại hai thanh phi kiếm một phen,làm cho uy lực của chúng nó hồi phục như cũ. Vì thế thần niệm của hắn vừa động, hai thanh phi kiếm bay đến trước mặt cách vài thước, huyền phù bất động. Tiếp đó hắn hé miệng phun ra một đoàn hỏa diễm màu xanh, phút chốc đem hai thanh phi kiếm bao vây trong đó. Nhìn thanh diễm lập lòe, tay áo Hàn Lập phất một cái, mấy cái bình nhỏ đã sớm chuẩn bị nhất nhất đổ ra bột phấn sát nhập vào bên trong thanh diễm. Chúng tỏa ra linh quang rực rỡ cuối cùng tan ra tụ ở trên phi kiếm. Hàn Lập mắt không chớp trông chừng hai thanh phi kiếm, mười ngón tay liên tục bắn ra pháp quyết khống chế quá trình tế luyện.